Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1247 lượt.
nh là bạn trai Mộ Tình, đưa Mộ Tình tới bệnh viện, khẳng định cũng đã biết mẹ Mộ Tình đã trở về nước, cho nên anh mới xuất hiện ở đây, vừa hay đúng lúc giúp mình giải quyết chồng của chị anh Dư!
Thì ra cái gọi là may mắn nhiều khi vừa bực mình vừa trùng hợp như vậy.
Niệm An đẩy anh ra: “Người muốn khóc là chính anh thì có, hiện giờ tôi vô cùng hạnh phúc, tại sao lại phải khóc?”
Bước vào tiệm cháo Cát Tường, Tiêu Thần gọi hai chén cháo, hỏi Niệm An: “Em có ăn không?”
Niệm An lắc đầu, còn anh vừa múc một thìa cháo đút vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Mời em làm khách một lần thật không dễ dàng.Bây giờ em có tiền rồi, Mộ Hữu Thành mỗi tháng cho em bao nhiêu tiền tiêu vặt? So với lúc ở bên anh chắc tốt hơn nhiều, khi đó anh vừa thoát khỏi ba mẹ ở cùng một chỗ với em, bị bọn họ cắt đứt nguồn kinh tế.Nghe Mộ Tình nói em cũng khống chế tiền tiêu vặt của cô ấy? Thật là độc ác, giống hệt ba mẹ anh năm đó....”
Nghe Tiêu Thần châm chọc như vậy, Niệm An ngược lại có chút cảm giác thả lỏng.Cô cũng bắt đầu lấy chén cháo kia ăn, ăn được vài thìa, cô chợt nói: “Tôi biết rõ vụ tai nạn giao thông kia không liên quan đến anh, lúc ấy bỗng nhiên tức giận phát điên, cho nên....”
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn cô, rồi tự cười bản thân: “Không sao, em tổn thương anh cũng không phải một hai lần.Có lẽ luyện tập chịu đựng sự đả kích của em mãi cũng thành thép, là chuyện tốt.”
Nghe anh nói như vậy, Niệm An ngược lại có chút băn khoăn.Theo lời Mộ Hữu Thành nói cô còn muốn xem phản ứng của Tiêu Thần, có lẽ là do người khác làm thật.Nhưng ai bảo lúc đó anh xuất hiện làm gì, Niệm An mới đem hết tội lỗi đổ lên người anh? Có lẽ cô muốn mượn cớ chuyện này mắng Tiêu Thần một trận, để cho anh thất vọng vì mình....Mà điều kiện tiên quyết phải là: cô chắc chắn Tiêu Thần sẽ không trả thù!
Vừa phân tích như vậy, cô cảm thấy có chút buồn cười.Thì ra chính cô cũng không biết mình lại tín nhiệm Tiêu Thần đến vậy, dù sao ngày trước cũng từng thích anh, cô nghĩ hẳn là vì tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình đi.
Ngày hôm nay, sau khi bạn gái trước của Mộ Hữu Thành cũng chính là mẹ Mộ Tình (Sau này Niệm An gọi cô là Từ Na) xuất hiện, Niệm An cùng Tiêu Thần trong quán cháo tạm thời trở về quan hệ bạn bè.
Tiêu Thần không chịu buông tha nhất quyết hỏi về việc chi tiêu của Niệm An, thề nhất định phải so sánh tình hình hiện giờ và trước kia cho bằng được.Niệm An liếc mắt nhìn anh một cái: “Tiền anh ấy cho tôi đều để ở nhà, tiền tiêu vặt cũng là tiền lương của tôi, anh ấy chuẩn bị cho tôi rất nhiều đồ cưới, nghe nói rất phong phú, tôi cũng chưa nhìn qua cũng bởi vì chưa dùng đến.”
Tiêu Thần than một tiếng: “Không ngờ bây giờ em đã trở thành người có tiền rồi, nếu biết rõ điều này, năm đó lúc tới thành phố A tìm em đã....”
Lời của anh còn chưa nói hết, Niệm An đột nhiên cắt ngang: “Được rồi, chuyện đã qua đừng suy nghĩ nữa, bây giờ anh cũng không tệ, tương lai là người đứng đầu Tiêu thị, mấy hôm nay truyền thông trong nước nhắc tới anh không ít.”
Tiêu Thần nở một nụ cười như đứa trẻ: “Ơ, em vẫn còn quan tâm tới anh cơ à? Thế nào? Định nếu như Mộ Hữu Thành không muốn bên cạnh em nữa, tìm anh làm ba đứa nhỏ trong bụng à?”
Rốt cuộc có bao nhiêu người sử dụng dáng vẻ lưu manh để thổ lộ tâm sự trong lòng đây?
Trong lòng Niệm An chấn động không ít, cô làm như không nghe thấy nói: “Làm gì có chuyện đó, anh đừng nói lung tung.Ăn nhanh một chút, ăn xong rồi trở về, nếu Mộ Tình không tìm được anh, khẳng định là trong lòng con bé lại nghi ngờ....”
Tiêu Thần cắt ngang lời cô: “Cô ấy nghi ngờ hay không nghi ngờ cũng chẳng liên quan đến anh.”
Những lời này thật sự chướng tai, Niệm An lắc đầu: “Anh không phải là người yêu con bé sao? Mộ Tình rất ít khi giới thiệu bạn trai với người thân, xem như anh là người đầu tiên.”
Tiêu Thần lắc đầu cười: “Niệm An, em quá ngây thơ rồi.Lúc ở Mỹ, cô chủ Mộ ba ngày đổi một người đàn ông, hứng thú của cô ấy chỉ là nhất thời, hôm nay dính lấy anh, ngày mai có thể sẽ cảm thấy hứng thú với người khác....Lại nói từ đầu tới cuối anh chưa hề nói muốn đến với cô ấy.”
Tiêu Thần nhớ lại, anh thật sự chưa từng nói.Lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Tình là ở hộp đêm, cô ấy bị côn đồ trêu chọc, Tiêu Thần thấy đều là người Trung Quốc nên giúp cô giải quyết phiền toái, từ đó về sau cô cứ đòi ở bên cạnh anh, còn tự cho mình là bạn gái của anh.Tiêu Thần vốn không muốn giải thích, nói cô mấy lần không nghe thì mặc kệ cô, sau lại nghe nói cô là con gái của Mộ Hữu Thành, nghe nói cô có một người mẹ ghẻ tên là Thẩm Niệm An, lúc này anh mới chấp nhận mối quan hệ này, chính anh cũng cảm thấy có chút trơ trẽn.
Niệm An lắc đầu, cảm thán: “Mấy người tuổi trẻ thật sự rất bừa bãi.”
Lời này chọc Tiêu Thần cười, anh theo thói quen đưa tay vuốt mấy sợi tóc rối loạn trên đầu Thẩm Niệm An: “Đừng quên em còn ít tuổi hơn cả anh, đừng biến mình trở thành bà nội trợ ba mươi như thế!”
Niệm An né tránh, bàn tay Tiêu Thần dừng lại ở không trung, nhất thời lạnh lẽo.
Mặc dù tình huống lúc này có chút lúng túng, nhưng có thể xem như