XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

vô cùng thành khẩn.
Lông mi Niệm An khẽ run, cười như không cười: “Anh rất thẳng thắn, cho nên em cũng không muốn giấu giếm.Đối với anh, từ đầu tới cuối em đều không phải tình yêu, chẳng qua là cảm thấy thích hợp.Bây giờ em cảm thấy không hợp nữa, cho nên muốn buông tay.”
Mộ Hữu Thành gật đầu, mỉm cười đem chiếc nhẫn nhét vào trong lòng bàn tay cô, dùng bàn tay bọc lại tay của cô, giọng vẫn dịu dàng như trước: “Cất đi, coi như món quà anh tặng em.Dù sao căn hộ chỗ Tiêu Thần cũng không thể ở lâu, quanh đây có một căn hộ nhỏ, hai phòng ngủ một phòng khách, từ phòng khách và phòng ngủ đều có thể nhìn ra hồ Yên Vũ mà em thích, lúc trời mưa ngồi bên cửa sổ uống trà thưởng thức cảnh sắc Yên Vũ nhất định sẽ rất hài lòng.Trong phòng còn có hệ thống sửa trong tường, mùa đông khi bật lò sưởi có thể uống một chút rượu, có thể cùng bạn bè em tâm sự hay nói chuyện phiếm....Nếu thỉnh thoảng nhớ tới anh, nếu cảm thấy thoải mái, có thể mời anh như một người bạn cũ tới chơi một chút cũng được.”
Cô huyên náo một hồi rồi đưa Niệm An về, tuy nhiên nhà đã dột lại còn mưa suốt đêm, cô còn chưa vác được Niệm An ra khỏi quán đã gặp được một pho tượng Phật khó phục vụ, Mộ Tình Mộ đại tiểu thư cùng bạn bè cô ta cũng tới đây, đang tụ tập thành một nhóm trò chuyện vui vẻ.
Chỉ có một cánh cửa ra ngoài, dù thế nào cũng phải chạm mặt, mà hai người này cũng không thể nhường.Chân Chân so sánh một chút phe mình với phe đối phương, haizz, 0,5 so với 3, bại hoàn toàn! Vì vậy lúc đi gần tới nhóm người, cô cố tình dìu Niệm An dịch sang bên cạnh một chút.
Mộ Tình đã nhìn thấy các cô từ đầu, lúc này cô ta đang hả hê vô cùng, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này, vì vậy bước chân chầm chậm tới gần, mỉm cười chào hỏi: “Chị Niệm An, đã lâu không gặp. À, chị đến uống rượu sao? Tuổi còn trẻ sao đã mượn rượu giải sầu rồi? Vẫn là nên có chừng mực, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì mất mặt lắm....Mà đúng rồi, chị cũng đâu sợ mất thể diện, ở phương diện này chị đã sớm có kinh nghiệm phong phú rồi....”
Chân Chân nghe không nổi nữa, lớn tiếng quát cô dừng lại: “Này này, tôi nói cô còn nhỏ sao có thể độc mồm độc miệng như thế, cho dù Niệm An không thành mẹ ghẻ của cô, cô cũng không cần phải nói cô ấy như vậy, cẩn thận rách miệng đó.”
Mộ Tình lườm cô một cái, cười: “Cái gì gọi là ‘có tật giật mình’, cái này không phải là ....”
“Ọe.....” Niệm An vẫn đang say khướt đột nhiên ngã về phía trước, chính là nhào lên người Mộ Tình, sau đó thuận miệng nôn ra một bãi trên áo khoác Mộ Tình.Niệm An nôn thêm hai lần nữa, sau đó đứng dậy kéo tay áo Mộ Tình, lau miệng!
Mộ Tình kêu lên sợ hãi, bạn bè của cô sau khi náo nhiệt một trận, lúc này mới đi tới, hiện trường vẫn đang hỗn loạn tưng bừng.
Vừa lúc đó, Chân Chân nghe Niệm An nói bên tai cô: “Sững sờ cái gì, còn không mau đi.”
Chân Chân hoá đá tại chỗ: thì ra là cô không say, thì ra là cô giả say, thì ra là....Con mẹ nó, bà cô này quả thật phúc hắc đó nha!
Bởi vì chiến công vĩ đại hạng nhất này, Niệm An lại kéo Chân Chân đi uống một chầu nữa, nhưng chầu này cô say thật. Ngày hôm sau tỉnh lại thì hoàn toàn không nhớ mình đã nói gì làm gì, càng không biết tại sao mình lại ở một chỗ xa lạ như thế này.Cô đạp vào Chân Chân đang nằm bên cạnh mình: “Chỗ này là chỗ nào?”
Chân Chân bất đắc dĩ mở mắt day day huyệt thái dương, vẻ mặt mơ mơ hồ hồ nói: “Cái gì vậy, không phải cậu sống chết lôi mình tới đây sao.Còn nói cái gì mà căn hộ bên hồ, mùa đông có lò sưởi trong tường....Giống y như đọc thần chú vậy, mình nói thế nào cậu cũng không chịu nghe....”
Chân Chân nói xong mấy câu chợt dừng lại hỏi cô: “An Tử, chị đây nói cho cậu biết, tại sao cậu lại có chìa khóa căn hộ này? Chẳng lẽ Tiêu Thần tặng căn hộ này cho cậu sao? Trời ạ, không phải chứ, vừa mới tách khỏi tổng giám đốc Mộ đã tốt đẹp với Tổng giám đốc Tiêu rồi, đây cũng quá....khiến cho người ta hâm mộ quá đê.”
Niệm An vỗ vỗ trán cô: “Được rồi, không đùa nữa, khả năng của cậu còn mạnh hơn mình vạn lần.” Nói xong cô đi tới cửa sổ sát đất, từ đây quả nhiên có thể nhìn thấy toàn cảnh hồ Yên Vũ. Hôm nay trời nhiều mây, hơi nước bao phủ trên mặt hồ, vừa mông lung vừa ảo mộng, cảnh sắc này như một bức tranh thiên nhiên thủy mặc, vừa yên tĩnh lại vừa sâu xa, thật sự chốn yên vui trong thành phố sầm uất này.
Hẳn là khó khăn lắm anh mới tìm được nơi tốt như thế này.
Chân Chân om sòm một lúc lâu, thấy Niệm An không phản ứng, cũng tự động chuyển sang đề tài khác.Cô nghiêm túc hỏi: “An Tử, cậu định tiếp tục ở lại nhà Tiêu Thần sao? Quan hệ của hai người....?”
“Không, mình sẽ chuyển đi.Mấy ngày trước là vì bàn bạc chi tiết hợp đồng với anh ta, hiện giờ cơ bản đã thảo luận xong, cũng không cần thiết ở lại đó nữa.” Niệm An lần này tiếp lời vô cùng nhanh chóng.
Chân Chân tiếp tục nghiêm túc: “Vậy cậu định ở đâu?”
Niệm An vỗ bả vai của cô hỏi: “Chỗ của cậu có được không?”
Trên mặt Chân Chân lộ vẻ khó xử: “Tất nhiên là được, chỉ là mình không biết lúc nào sẽ mang bạn trai về nhà, có thể....”
Niệm An cười: “Được rồi, nói thẳng là không