Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1267 lượt.
tiện là được rồi, từ lúc nào cậu lại nói chuyện quanh co lòng vòng với mình như vậy?” Cô thu hồi nụ cười, nhìn ngoài cửa sổ, “Chỗ này cảnh sắc tốt vô cùng, mình chắc ở lại chỗ này thôi.”
Không biết vì sao cô lại chợt nhớ tới lời nói của Mộ Hữu Thành hôm đó: “Nếu thỉnh thoảng nhớ tới anh, nếu cảm thấy thoải mái, có thể mời anh như một người bạn cũ tới chơi một chút cũng được.”
Hình ảnh đó chỉ cần nghĩ một chút thôi cũng đã cảm thấy ấm áp.
Mộ Hữu Thành mấy ngày nay đều ở lại công ty, trợ lý Trần bưng cho anh một ly cà phê, hỏi thăm anh có cần đặt một phòng tại khách sạn Hân Thành hay không. Mộ Hữu Thành chợt giống như đang suy nghĩ: “Tiểu Trần, cô giúp tôi chuẩn bị một số đồ gia dụng, ngày mai tìm người của công ty dọn nhà đưa tới địa chỉ này.” Anh đẩy địa chỉ trên bàn đẩy về phía trước.
Trợ lý Trần hỏi thăm một câu: “Anh muốn chuyển nhà sao? Căn phòng này được xây bên cạnh Lâm Hồ, thực sự là một nơi rất tốt.”
Mộ Hữu Thành uống một ngụm cà phê, mặc dù thân thể mệt mỏi, nhưng tinh thần xem ra không tệ: “Đúng vậy, chỉ là bên trong căn hộ này trống không, phiền cô chuẩn bị một chút thôi.” Anh chợt nói thêm một câu, “Đúng rồi, không cần quấy rầy nhà hàng xóm, bảo người của công ty dọn nhà hành động nhẹ nhàng một chút.”
Trợ lý Trần rất nhanh đi ra ngoài làm việc, bên trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Mộ Hữu Thành.Phòng làm việc của anh rất lớn, bên ngoài cửa cũng là một hồ nước, có điều vẫn còn kém hồ Yên Vũ một chút.Anh đứng trước cửa sổ nhếch miệng, lộ ra một nụ cười vô cùng tự tin.Vừa rồi anh nhận được một cuộc điện thoại, cú điện thoại này khiến tâm trạng của anh tốt lên, đồng thời anh cũng trút ra một hơi dài – thiếu chút nữa đã cho rằng mình đoán sai.
Nhưng chỉ là thiếu chút nữa, phán đoán của anh từ trước tới giờ chưa bao giờ sai lầm, lần này cũng không ngoại lệ.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, là số điện thoại quen thuộc, giọng nói truyền đến cũng quen thuộc: “Phòng của anh em nhận, em mời người đến xem giá trị phòng ốc một chút, tiền nhà mười phút nữa sẽ được chuyển tới tài khoản của anh, anh chú ý kiểm tra và nhận đi. Nếu anh cảm thấy thiệt thòi, anh hãy liên lạc với em.”
Cúp điện thoại, Mộ Hữu Thành bất đắc dĩ bật cười.
2 Phút 28 Giây Thần Tốc
Căn phòng dưới lòng đất tỏa ra mùi hôi thối, bốn phía không có một tia sáng nào lọt vào, tối tăm đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào cực kỳ rõ ràng, âm thanh kia giống như bị nhét một vật gì đó vào miệng, giãy dụa, thống khổ, khao khát có được sự tự do.
Chỉ thấy trong căn phòng đó có một người phụ nữ hai tay bị trói ra đằng sau, miệng cô ta bị dán bởi một miếng băng dính màu vàng, lúc này sợi dây thừng đang không ngừng ma sát với bộ ngực gợi cảm vì giãy dụa của cô ta.
Đúng lúc ấy cánh cửa căn phòng mở ra, một vệt sáng chiếu thẳng vào mắt khiến cô ta không kịp thích ứng, nhíu mắt lại, lúc nhìn rõ người đi tới, cô ta cố gắng nói gì đó, cố gắng cử động chân tay về phía người đang đến.
Có hai người đàn ông đang đi tới, người đứng phía sau là Lão Bàng, còn người đứng trước chính là Mộ Hữu Thành.Lão Bàng nhỏ giọng nói: "Đã điều tra ra, là cô ta sai người tài xế cố tình đâm vào xe của anh, từ chỗ cô ta còn tìm được một số tài liệu của cô chủ, không biết cô ta muốn làm gì cô chủ, anh có muốn….?” Anh làm một động tác cắt cổ.
Người phụ nữ kia cũng ý thức được mình vừa lỡ lời, mặt càng hốt hoảng hơn.Cô ta há hốc mồm, thật lâu mới thở dài nói: “Tôi biết nếu tôi nói ra tên của cô ta, mạng của tôi cũng khó giữ được.Nhưng mà....” Cô ta cố gắng đưa tay về phía Mộ Hữu Thành, “Cầu xin anh thả tôi ra ngoài, tôi sẽ không dám nữa, tôi không dám mơ tưởng tới anh nữa, tôi sẽ không tiếp tục phá đám gia đình của anh nữa, tôi sẽ không dám làm gì với Thẩm Niệm An nữa....Tôi nói, người hợp tác với tôi là Từ Na.”
Mộ Hữu Thành nhíu mày, đứng dậy bước đi.
Người phụ nữ kia sợ hãi, cô ta gào lên: “Đừng đi, tất cả những lời tôi nói đều là sự thật, nếu không tin anh có thể đi hỏi Từ Na.Cô ta mới chính là người đứng đằng sau bày mưu kế hại anh, so với cô ta tôi còn kém xa.Cô ta biết tôi và con gái cô ta qua lại, vụ tai nạn giao thông cũng là cô ta chỉ cho tôi….”
Mộ Hữu Thành dừng bước chân, quay đầu lại: "Lý Lệ Chân, cô rất thông minh, lúc này còn có thể bỏ xe bảo vệ tướng, nhưng người mà cô bảo vệ có thật sự xứng đáng khiến cô làm vậy không? Cô có biết mình sai ở chỗ nào không? Đem cuộc đời của mình dễ dàng ký gửi vào một người đàn ông không yêu mình, cho nên, cô thật sự thảm hại.” Anh khẽ lắc đầu, dường như cảm thán một chút, sau đó rời khỏi căn phòng dưới đất.
Lý Lệ Chân nằm dưới đất trầm mặc lại, nghĩ tới câu nói kia, phá lên cười: “Ha ha, cũng không phải lần đầu tiên tôi làm chuyện này, nhưng mà lần này cũng không hẳn vậy.Tiêu Thần rất thông minh, nhất định anh ta sẽ giúp tôi.”
**
Từ Na bất ngờ liên lạc với Niệm An, muốn hẹn cô gặp mặt, đáng tiếc là bị cô từ chối. Cô nghe Niệm An nói: “Cô Từ, có chuyện gì n