Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1273 lượt.
đứng lên nói: “Tôi không đồng ý! Đây chính là xâm phạm nhân quyền, tại sao có thể tự tiện lục soát người khác?”
Người áo đen này nhìn Lão Thẩm phía đằng xa, chỉ thấy lão bản gõ gõ ngón tay, mặt mày không chịu được nói: “Vòng cổ gia truyền của vợ ông đây bị mất, chẳng lẽ chuyện này còn không đủ lớn? Đừng có nói chuyện nhân quyền với ông đây, lúc ông đây ra đời lăn lộn thì các người vẫn còn bú sữa mẹ đấy.”
Người áo đen nghe xong liền hiểu ý tứ của lão bản, vì vậy liền xách tay Từ Na thô bạo kéo tới: “Cô tức giận lằng nhằng như vậy, tôi thấy chính cô là kẻ trộm....” Sau đó không cần giải thích lục soát túi xách của cô, đồng thời còn sờ soạng người cô....
Từ Na chưa bao giờ bị đối xử như vậy, cô ta tức giận lớn tiếng: "Cút ngay cho tôi! Có ai không, cứu mạng. . . . .”
Lời vừa nói xong, ở mấy bàn giữa có mấy người đàn ông mặc âu phục, cầm đao bước tới....
Mộ Tình kinh ngạc nhìn thấy cảnh này, trong nháy mắt như bị sét đánh trúng. Cô không nhìn lầm, những người đó, những người đó chính là những người đã tập kích cô ở Đại B! Cả đời này cô cũng sẽ không thể nào quên được ánh mắt của bọn họ! Liều lĩnh độc ác như vậy. Bọn họ là....Mộ Tình bỗng dưng nắm lấy cánh tay của Tiêu Thần, ngăn cản không cho anh đứng dậy.
Tiêu Thần nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy?”
Mộ Tình lắc đầu mới anh: “Tạm thời đừng hành động, xem một chút đã.” Giờ phút này, cô chỉ muốn biết, rốt cuộc những người này là người của ai. Cô chỉ muốn biết chuyện này.
Lúc này Lão Mộ, Lão Thẩm đang ôm người phụ nữ của mình cùng ngồi một chỗ, Lão Thẩm hất cằm với anh: "Này, hình như tình huống cậu dự liệu tiến triển hơi nhanh, cậu nói xem phải làm sao?”
Lão Mộ lắc đầu: "Là cô ấy quá nóng nảy. Bảo người của anh không cần khách khí, muốn làm thế nào thì làm, không cần lo lắng bên cảnh sát, hôm nay tôi kết hôn, đã mời bọn họ uống rượu rồi.”
Lão Thẩm luôn cho rằng lão Mộ là người thoạt nhìn ôn nhu dịu dàng, nhưng thật ra người phúc hắc nhất chính là anh. Thật tình anh đã sắp xếp ổn thỏa với người trong cục cảnh sát cả rồi, cho nên mấy ngày nay muốn cùng Lão Thẩm chơi một trận hết sức phải không? Cho dù đến lúc đó có chết mấy người cũng không có vấn đề gì.... Mẹ nó, anh em tốt, xem ra mình không cần phải ra tay, chỉ cần xem náo nhiệt là được phải không?
Lão Thẩm vốn nghĩ chắc anh muốn quậy một trận, nhưng nghĩ lại cũng không phải, hôm nay là hôn lễ của anh ta với em gái anh, huyên náo thì có ích lợi gì? Nhất thời chỉ là bất đắc dĩ, chắc Lão Mộ đã nghĩ đến điểm này.
Tô Tô trợn mắt nhìn Niệm An một cái: "Lần sau muốn diễn loại chuyện như vậy đừng tìm chị.... chị không làm đâu!"
Niệm An khẽ mỉm cười: "Chị dâu, trước kia không phải chị còn diễn kịch trên sân khấu đó sao, chỗ này chỉ có chị có kinh nghiệm phong phú, nếu là người khác sợ hỏng hết cả kế hoạch, chị không biết chị quan trọng thế nào đâu!”
Tô Tô hừ một hơi, nhưng dù sao vẫn hưởng thụ những lời này, nhớ năm đó....
Lúc này hai bên còn đang giằng co, bỗng nhiên có người vỗ bàn một cái, hét lớn: “Cái con tiện nhân này, xem mày dám trốn ở đâu!”
Đêm Xuân Đáng Giá Ngàn Vàng
Chỉ trông thấy một người phụ nữ điên cuồng nhào tới, trực tiếp lấy túi đánh tới tấp lên người Từ Na, vừa đập vừa mắng: “Tiện nhân, tao đánh chết mày, xem mày còn dám quyến rũ chồng người khác hay không? Mấy người nói xem sao con tiện nhân này lại hèn hạ như vậy, ở Mỹ vẫn không chịu buông tha cho John nhà tôi, để anh ta đòi ly hôn với tôi, bà đây hôm nay liều mạng với mày…” Người phụ nữ kia nói xong liền khóc, trước đây bà chưa bao giờ phải chịu ấm ức như vậy.
Nhất thời dư luận lập tức phát triển theo hướng ngược lại, trước đó còn cảm thấy Từ Na phòng vệ chính đáng, hiện tại cảm thấy....Ai, người phụ nữ này đã làm cái gì? Đủ loại ánh mắt khinh bỉ ùn ùn kéo tới đổ dồn về phía Từ Na, khiến cô ta thở không nổi.Ánh mắt đó giống như muốn lột hết quần áo trên người cô ta xuống, loại cảm giác đó khiến cho người ta cảm thấy thật sự rất nhục nhã.
Cô ta như nổi điên kêu lên: “Buông tôi ra! Có ai không, mau đưa con mụ điên này ra cho tôi!”
Cô ta kêu lên, quả nhiên có người tới hỗ trợ.
Tiêu Thần không biết cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh chưa bao giờ thấy cô nhóc này yếu ớt đến như vậy, anh ngồi xổm xuống, vững chắc ôm Mộ Tình từ xe lăn lên… Ôm xong mới phát hiện ra cô đang run rẩy.Anh đưa tay sờ trán Mộ Tình một cái: “Không phải sốt, có chuyện gì vậy?”
Nằm trong ngực Tiêu Thần, Mộ Tình nhỏ giọng khóc: “Anh Tiêu, chúng ta đi du lịch được không?Nơi nào cũng được.Anh nói xem, lúc trước khỏe mạnh còn thấy đi chơi nhiều thật mệt mỏi, bây giờ không khỏe lại muốn ra ngoài đi dạo… Thật xấu hổ quá đi mất!”
“Xấu hổ?” Tiêu Thần vỗ đầu cô một cái, “Cũng đúng nhỉ, ai không biết xấu hổ đây? Để anh tính một chút, gần đây còn có hạng mục trung tâm mua sắm còn chưa hoàn thành, chờ xong việc, sức khỏe em cũng phục hồi, chúng ta sẽ đi du lịch vài nơi.”
Mộ Tình quệt mũi liếc anh một cái: “Thôi quên đi, đến lúc đó chắc anh quên mất