Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

ra một tia cười hài lòng.
“Tất cả những lời ta nói cho con, con….. Không cần nói cho Kiến Quốc biết…….con nhớ là được rồi…..”
“Vâng.” Hàn Mai trịnh trọng gật đầu.
“Tốt lắm, khụ khụ… Con đi… gọi Đại Dũng vào…. Khụ Khụ…..”
Hàn Mai nhìn sắc mặt bà đột nhiên ửng hồng, giống như rất khó chịu, gấp gáp kêu lên.
Lúc này Trần Đại Dũng, Trần Bình, Trần Lập đều đã chạy vào, vây bên cạnh giường.
Chỉ thấy Lưu Tú chỉ vào Trần Đại Dũng, há miệng như muốn nói cái gì nhưng không phát ra tiếng được, nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống.
Trần Đại Dũng tựa vào trước mặt bà, rơi nước mắt nói, “Bà yên tâm, tôi biết bà muốn nói cái gì, tôi… Tôi sẽ theo như ước định đem bà chôn cất….. Chôn cất bên cạnh ông ấy…..”
Lưu Tú nghe xong, khóe miệng hơi nhếch lên, nhắm hai mắt lại.






Đêm Yên Tĩnh
Tang lễ của Lưu Tú được làm rất đơn giản, không có nhiều người, một mặt là vì bà không có thân thích nào ở đây, bình thường lại rất ít ra ngoài nên cũng không có bạn bè gì; mặt khác là vì năm đó khi Lưu Tú gả cho Trần Đại Dũng, hai người đã ngầm ước định sau khi bà mất sẽ không vào phần mộ của tổ tiên Trần gia. Vợ qua đời, lại không chôn trong mộ phần tổ tiên mà chôn ở cạnh mộ phần của chồng trước, phần lớn đàn ông sẽ không cho đây là chuyện vẻ vang gì.
Trong lòng Trần Đại Dũng cũng hiểu là Lưu Tú muốn ở cùng Triệu Hoài Minh. Năm đó Lưu Tú gả cho ông, lý do chủ yếu là vì Triệu Hoài Minh qua đời, bà lại không có người thân nào, không có năng lực để nuôi lớn Triệu Kiến Quốc. Bà bất đắc dĩ mới lựa chọn tái giá.
Ban đầu người trong nhà rất phản đối hôn sự giữa Lưu Tú và ông, nói gì bà cũng là quả phụ, lại còn mang theo con trai. Nhưng không cưỡng được ông, cuối cùng người nhà vẫn đồng ý, có điều ông phải làm theo yêu cầu của mẹ, chính là để con trai của Triệu Hoài Minh tiếp tục theo họ Triệu, hộ khẩu chỉ tạm thời tính vào Trần gia, đến khi đứa bé trưởng thành phải tự mình ra ở riêng. Ý tứ rất rõ ràng, Triệu Kiến Quốc không phải là người Trần gia, cũng không gọi ông là cha, về sau ra ở riêng Trần gia cũng không phải lo lắng, chỉ tính là tạm thời do Trần gia nuôi dưỡng. Lúc ấy ông cho là Lưu Tú sẽ không đồng ý, ai ngờ bà không suy tính chút nào, lập tức đồng ý. Bà cũng đưa ra điều kiện của mình, bà hi vọng về sau khi bà chết sẽ không chôn trong mộ phần của Trần gia. Cái yêu cầu này có chút quá đáng, nếu để hàng xóm biết, họ lại không cười đến rụng răng sao? Lưu Tú rất kiên trì với điều kiện này, ông nghĩ cuộc sống về sau còn dài, biết đâu có thể làm cho bà đổi ý nên cũng đồng ý với bà.
Những năm gần đây, bà cũng đã làm hết những việc mà một người vợ, một người mẹ nên làm. Mặc dù bà luôn bị mẹ chồng bạc đãi, thậm chí là đánh chửi nhưng bà cũng làm tròn những việc con dâu nên làm đối với mẹ ông, không một câu oán hận. Nhưng ông có thể cảm giác được bà làm tất cả những việc đó đều mang theo tâm tình hồi báo, cảm ơn, không phải xuất phát từ một người vợ yêu chồng.
Cùng Triệu Kiến Quốc trở về từ trên núi đã lâu, Hàn Mai nấu vài món ăn đơn giản, hai người ăn xong liền nằm trên giường gạch nghỉ ngơi. Triệu Kiến Quốc vẫn không nói gì, nằm trên giường một lúc lâu mà mắt vẫn mở nhìn chằm chằm lên nóc nhà.
Hàn Mai thở dài, kề mặt vào trong ngực anh, tìm một tư thế thoải mái rồi nằm trong lòng anh.
“Tại sao còn chưa ngủ? Anh làm ồn đến em à?”
“Không có…… Mẹ cuối cùng còn dặn em ở bên cạnh anh, chăm sóc cho anh thật tốt.”
Nửa ngày không có ai nói chuyện, lúc Hàn Mai sắp ngủ thì Triệu Kiến Quốc lên tiếng.
“Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng trách bà. Chỉ là có chút hâm mộ…..”
Không đợi anh nói xong, Hàn Mai liền cắt lời.
“Không cần hâm mộ, anh bây giờ có em…”
Nhìn hầu kết Triệu Kiến Quốc lên xuống vài lần, mắt cũng trở nên ươn ướt, tay nhỏ bé của Hàn Mai liền theo quần anh chui vào trong.
“Ưm…. Vợ, mau…. Mau dừng lại!”
“Em không muốn,” Hàn Mai ngẩng đầu không nhúc nhích nhìn thẳng vào mắt anh, “Em muốn cho anh ấm áp.”
“Hôm nay không được, anh sẽ không khống chế được….”
“Em không sợ!”
Hàn Mai nói xong tay cũng bắt đầu hành động, đem quần áo trên người cởi sạch, sau đó lại đem quần áo của Triệu Kiến Quốc lột xuống.
Triệu Kiến Quốc nhìn cô vợ nhỏ của mình, vừa cảm động vừa bất đắc dĩ.
………..
Đêm nay, Hàn Mai không biết mình sống như thế nào, chỉ nhớ rõ ý thức của cô đều trở nên mơ hồ, mệt mỏi một chút sức lực cũng không còn. Nhưng Triệu Kiến Quốc vẫn không ngừng động tác, giống như vĩnh viễn không có kết thúc. Mồ hôi theo theo ngực anh chảy xuống, dọc theo bắp thịt rơi vào trên người Hàn Mai, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
……..
Sau khi gió êm sóng lặng, Triệu Kiến Quốc nhìn vợ cả người ướt mồ hôi, tóc đen tán loạn trên gối, dính vào trên cổ trắng noãn, trên mặt cô vẫn còn mang theo ửng hồng. Anh nhẹ nhàng hôn vào trán Hàn Mai, xuống giường đi đến bếp lấy nước ấm lau sạch thân thể cho Hàn Mai, sau đó cũng lau qua người mình mới trở lại trong chăn.
Trong giấc mộng, Hàn Mai cảm thấy ấm áp, rất tự giác