Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.

chui vào trong ngực Triệu Kiến Quốc, tay quấn lên cổ anh.
Triệu Kiến Quốc ôm chặt Hàn Mai, vùi mặt vào trong tóc cô.
“Vợ, anh bây giờ chỉ còn có em, sẽ không có khả năng buông ra.”
Nếu như nói Triệu Kiến Quốc đối với Hàn Mai là vừa thấy đã yêu thì không đúng, hai năm trước lần đầu tiên hai người gặp mặt, Hàn Mai mới mười bảy tuổi mà Triệu Kiến Quốc đã 26 rồi, làm lính cũng đã mười năm. Anh chỉ là cảm thấy dáng dấp cô gái này thật tốt, sạch sẽ, làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Có chăng cũng chỉ là ấn tượng một lần đó, hai năm sau này cũng không nhớ tới. Mà đối với lần gặp mặt này, Hàn Mai không có chút ấn tượng nào, cô cản bản là không chú ý tới người tên Triệu Kiến Quốc kia.
Trở về xem mắt là do thủ trưởng ra lệnh, lúc ban đầu Triệu Kiến Quốc mang theo thái độ hoàn thành nhiệm vụ mà đến. Biết cô gái mà Thạch thúc nói tới chính là cô gái cho anh ấn tượng không tệ năm đó, Triệu Kiến Quốc mới bắt đầu để ý tới hôn sự của mình.
Sau khi kết hôn mặc dù hai người chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng mỗi lần ở chung Triệu Kiến Quốc đều phát hiện ra thêm một điểm mê người của vợ, cô hiểu chuyện, cô thẹn thùng, cô lệ thuộc vào anh, thậm chí thỉnh thoảng cô sẽ cố tình gây sự, đùa bỡn với anh. Mỗi lần ở cùng với vợ thời gian đều trôi qua rất nhanh, coi như không làm cái gì, chỉ cần ôm cô vào trong ngực, anh cũng cảm thấy thỏa mãn.
Thạch Đầu nói anh lâm vào bể tình rồi nên mới có cảm giác như thế mà thôi…..
Giao Phó
Hôm sau khi Hàn Mai tỉnh dậy thì Triệu Kiến Quốc đã rời giường. Cô cảm thấy cả người sảng khoái, biết là Triệu Kiến Quốc đã giúp mình lau qua thân thể. Người đàn ông này mặc dù nhìn qua có chút khô khan nhưng lại khiến cô cảm thấy rất thân thiết.
Lần này về nhà, Triệu Kiến Quốc chỉ được phép nghỉ năm ngày, nguyên thời gian đi đường đã mất khoảng hai ngày rồi, cho nên chậm nhất là trưa hôm nay anh phải đi.
Mặc dù đã không phải lần đầu tiên ly biệt, nhưng Hàn Mai vẫn thấy khó chịu trong lòng. Triệu Kiến Quốc thấy vợ như vậy cũng cực kì đau lòng, ôm cô an ủi, “Vợ, cũng nhanh thôi! Không tới hai tháng nữa là chúng ta gặp nhau rồi. Em ở nhà thu thập chút đồ, không thì về nhà mẹ ở mấy ngày cũng được, đến lúc đó chỉ cần chờ thư của anh là đi. Đúng rồi, em nhớ bảo Thạch Đầu mua vé sớm một chút, mua vé giường nằm ấy, đừng mua vé ghế cứng giống lần trước. Hai ngày đi tàu cũng dài, em chớ tự làm khổ mình. Em thấy không sao nhưng mà anh đau lòng! Nếu không mua được vé ngày hôm đó cũng không có việc gì, lên đường muộn hai ngày cũng được. Mà thôi, cứ để anh trực tiếp nói với Thạch Đầu vậy.”
“Em biết rồi, em cũng không phải trẻ con, sẽ tự biết chăm sóc mình thật tốt. Anh đến ga tàu trước đi, đi đường cẩn thận, đến nơi rồi nhớ gửi thư cho em.” Hàn Mai không muốn để anh lo lắng, cho nên tận lực buông lỏng tâm tình của mình, cố gắng biểu hiện sao cho tự nhiên.
“Vậy thì tốt, anh đi đây.”
Triệu Kiến Quốc đi đến cửa thôn, khẽ cắn răng không quay đầu lại, thầm nói.
Vợ, chờ anh!
………
Sau khi Triệu Kiến Quốc đi, Hàn Mai chỉ nghỉ ngơi hết ngày hôm đó, hôm sau lại đến tiệm ăn giúp việc như bình thường, thừa dịp mấy ngày này dạy Quách Hồng mấy món ăn. Quách Hồng sau một thời gian làm tại tiệm ăn, tay nghề nấu ăn cũng tiến bộ không ít. Trước kia Quách Hồng nấu ăn mùi vị không tốt lắm, chủ yếu là bởi vì ở nhà đã quen nấu ăn ít muốn ít dầu, ngay cả gia vị ít khi cho vào, món ăn làm ra đương nhiên là không ngon. Mà bây giờ tới tiệm ăn làm, không cần lo lắng tới vãn đề dầu muối tương dấm, lại có Hàn Mai ở bên nhắc nhở, Quách Hồng cũng không ngu ngốc, rất nhanh liền học được, món ăn làm ra cũng vì thế mà ngon hơn.
Lần trước Hàn Mai trở về từ bộ đội không nhìn thấy Quách Phi đâu, hỏi tới thì Quách Hồng mới đỏ mặt ngượng ngùng nói, “Anh trai cô an bài cho nó đi theo học sinh lớp một nghe giảng rồi.”
Hàn Mai vừa nghe liền thông suốt, anh trai cô là đi nịnh bợ em vợ tương lai rồi! Xem ra cô cố gắng không có phí công nha, không tới bao lâu nữa có khi anh trai có chuyện tốt cũng nên.
Quách Hồng thấy hàn Mai không nói gì, nghĩ rằng Hàn Mai hiểu lầm mình còn chưa gả đi đã giúp nhà mẹ tranh thủ lợi ích. Nếu thực như vậy, sau này cô cũng đừng mong được sống yên ổn. Còn chưa được làm dâu đã lưu lại ấn tượng xấu với cô em chồng, hơn nữa cha mẹ chồng tương lai của cô còn đặc biệt cưng chiều vị này, chỉ cần cô ấy nói một câu không tốt, sau này cô ở nhà chồng cũng đừng nghĩ tới cuộc sống thanh bình. Nghĩ tới đây, Quách Hồng vội vàng giải thích, “Tôi đã nói là Quách Phi đã qua tuổi đi học rồi, mặc dù anh trai cô dạy học trong trường, nhưng so với mấy đứa bé đã được đi học nhiều năm thì em trai tôi kém hơn rất nhiều. Tính ra với tuổi của Quách Phi cũng phải học lớp 4 rồi, cho nó theo sợ nó cũng không theo kịp. Nhưng anh cô không nghe, nhất định kéo nó đi. Anh ấy nói cũng không phải là đi học chính thức, chỉ là theo lớp một dự thính mà thôi, không thu tiền. Tôi cũng muốn để Quách Phi đi học ít chữ, không cần ngay cả tên tuổi của mình nó cũng không biết viết lại để cho người ta chê cườ


Polaroid