Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

trong tiệm chuẩn bị xử lý như thế nào?”
“Cha, mẹ, những chuyện này con đều đã nghĩ xong, sau khi con đến bộ đội rồi, việc buôn bán trong tiệm đều giao cho anh trai làm.”
“Cái gì? Anh làm?” Không đợi Hàn Mai nói xong, Hàn Tĩnh liền cảm thấy ngồi không vững, rốt cuộc em gái muốn làm cái gì đây?
“Anh không làm được nhưng không phải em còn có một chị dâu sao?”
Hàn Mai sau khi nói xong còn lộ ra ý cười sâu xa nhìn Hàn Tĩnh, làm cả người Hàn Tĩnh không được tự nhiên, lúng túng sờ mũi.
“Này là chuyện gì đây?” Cha mẹ Hàn nghe xong đầu óc mơ hồ không hiểu.
“Con nghĩ như này, sau khi con đi rồi, chuyện tiệm ăn liền do Thạch Đầu trông coi, Thạch Đầu và Kiến Quốc từ nhỏ cùng nhau lớn lên, giống như anh em trai vậy, là người tin tưởng được. Chờ anh trai và Quách Hồng kết hôn sẽ giao chuyện trong tiệm cho chị dâu quản, bây giờ chị ấy cũng hiểu được nhiều chuyện trong tiệm, quan hệ với Thạch Đầu cũng tốt, sẽ không có vấn đề gì. Sau khi làm ăn được rồi, chỉ cần đem tiền vốn trả lại cho con là được.” Lại xoay đầu, nói với Hàn Tĩnh, “Em đến bộ đội rồi chắc chắn sẽ ít khi về nhà. Sau này chuyện cửa tiệm chỉ hy vọng vào anh và chị dâu, cũng thay em hiếu kính với cha mẹ.”
“Em nói cái gì vậy? Cha mẹ cũng là cha mẹ của anh, anh còn có thể không quan tâm hay sao? Em cứ yên tâm, mọi chuyện còn có anh! Sau này chị dâu em vào cửa rồi, em cũng không cần phải lo lắng nữa.”
“Đúng vậy, chuyện trong nhà con không cần phải lo lắng. Ngược lại, con đến bộ đội rồi không biết có thích ứng được không. Con có chuyện gì nhất định phải nói với trong nhà, nhớ chưa?” Hàn mẹ nói đến câu sau đã mang theo nức nở. Con gái nuôi hai mươi mấy năm rồi, chưa bao giờ rời bà đi, bây giờ nói đi liền đi, về sau một năm cũng không biết có thể gặp được mấy lần, bảo bà làm sao mà không đau lòng được?
"Cái bà này, làm sao lại khóc rồi? Con gái theo quân là chuyện tốt, hai vợ chồng chúng nó sống cùng nhau không tốt sao? Bà chỉ được cái cả ngày khóc lóc rồi rít, giống y như trẻ con.”
“Chuyện này chẳng khác nào cắt xuống một miếng thịt trên người tôi, tôi có thể không đau lòng sao! Nếu không phải là ông, con gái tôi có phải đến nơi xa xôi như vậy chịu khổ không?.....”
Lại nữa, không biết đây là lần thứ mấy cha mẹ cô nói như vậy rồi, Hàn Mai day day thái dương, ngẩng đầu cùng Hàn Tĩnh liếc mắt một cái, đổi lại một nụ cười bất đắc dĩ của người đối diện, hai người liền len lén chuồn ra ngoài, bọn họ cũng không muốn ở lại trong phòng để lỗ tai tiếp tục bị tàn phá đâu.






Bí Mật Của Cha
Buổi tối Hàn Mai đang ngủ cảm thấy khát liền đi đến phòng bếp rót nước uống. Đi ngang qua phòng cha mẹ thì nghe thấy có tiếng nói chuyện bên trong truyền ra. Cảnh tượng tương tự làm Hàn Mai không khỏi nhớ lại kiếp trước lúc cô sắp gả cho Triệu Kiến Quốc, lo lắng mẹ sẽ bị cha thuyết phục mà đồng ý mối hôn sự này nên cũng đứng ngoài góc tường phòng cha mẹ nghe lén. Khi đó đang là mùa đông, cửa sổ đóng chặt, cô chỉ nghe được đứt quãng được vài từ, những cái khác đều không nghe được. Trước đó mẹ cô vẫn còn hết sức phản đối gả cô cho Triệu Kiến Quốc, vậy mà sáng hôm sau đột nhiên lại đổi ý. Mặc dù không bày tỏ tán thành hoàn toàn nhưng chỉ cần mẹ cô không phản đối nữa thì hôn sự của cô cứ thế được định xuống.
Đêm đó đến tột cùng là cha cô đã nói gì? Trong lòng Hàn Mai đây vẫn là một bí ẩn, kiếp trước kể cả khi chết đi rồi cô cũng không giải đáp được. Bây giờ nghĩ lại, mặc kệ là nguyên nhân gì, dù sao cô cũng đã có kết quả mình muốn. Hàn Mai thở dài, đang muốn đi, liền nghe thấy mẹ cô hết sức tức giận nói, “Tôi yêu thương con gái của mình thì có gì là sai? Ông trách cái gì? Không hiểu sao ban đầu ông lại gấp gấp đem con gái gả cho tiểu tử Triệu Kiến Quốc kia!”
Bây giờ trời đã sắp vào hè, trong nhà nóng bức, cửa sổ trong phòng cha mẹ mở rộng, Hàn Mai im lặng đứng phía dưới cửa sổ.
“Được rồi, được rồi! Tôi cũng chỉ muốn bà khuyên nhủ con gái, phụ nữ thì nên ở nhà chăm sóc chồng con là được rồi, không cần thiết phải xuất đầu lộ diện ra bên ngoài. Sao bà lại nói tới chuyện này rồi?”
“Sao tôi không biết chuyện này?”
“Khi đó tôi còn chưa lấy bà được chưa?”
“Vậy thì cũng phải 23, 24 năm trước rồi.”
“Ừ, khi đó chúng tôi làm thợ trong một công trường xây dựng. Năm đấy thời tiết không tốt, trồng trọt không thu hoạch được gì, cuộc sống của mọi người đều rất khó khăn nên mới nghĩ tới chuyện ra ngoài làm thuê kiếm chút tiền về nhà. Triệu Hoài Minh là thanh niên tri thức thành thị, đọc sách, cầm bút viết còn được chứ bảo ông ấy cầm cái cuốc thì không được chút nào, nói chi đến việc bán sức lao động! Ban đầu người quản lý công trường không muốn thuê ông ấy, nhưng cũng không trách người ta được, người khác vác một lần được 2 bao xi măng mà không thở hổn hển chút nào, Triệu Hoài Minh vác một bao đi còn chậm hơn người khác thì không nói làm gì, cái chính là ông ấy đi còn không vững. Quản lý nhìn thấy thế liền nói ông ấy không làm được việc, không muốn thuê. Cuối cùng vẫn là mấy người