XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

Thải Ngọc không biết từ lúc nào bưng một đĩa thức ăn ra, “Phanh” một tiếng đặt mạnh trước mặt Đặng Chí Cường, lập tức xoay người đi vào bếp, đầu cũng không ngoảnh lại.
Đến đây thì Đặng Chí Cường cũng thanh tỉnh, e là vợ anh đã nghe được câu vừa nãy rồi..
Tào Thải Ngọc kìm nén bực bội quay vào bếp, đứng sau lưng Hàn Mai nhìn cô xào thức ăn, càng nhìn càng giận. Tào Thải Ngọc cô rốt cuộc kém Hàn Mai ở điểm nào? Không phải chỉ là biết làm một hai món ăn sao? Lại thêm ánh mắt nhìn Hàn Mai của Đặng Chí Cường khi nãy, trong lòng càng không thoải mái.
Hàn Mai làm xong món cuối cùng, tắt bếp, đổ thêm một ít dầu ớt lên trên mới bày ra đĩa. Hàn Mai một tay bưng đĩa, không quay đầu, cứ thế giao đĩa thức ăn cho Tào Thải Ngọc ở sau lưng.
Tào Thải Ngọc nhìn đĩa thức ăn nóng hổi béo ngậy còn đang bốc khói, theo bản năng đưa tay ra nhận, có điều không biết là vô tình hay cố ý mà đĩa thức ăn vừa chạm tay Tào Thải Ngọc, Hàn Mai còn chưa kịp rút tay về, cả đĩa thức ăn nóng hổi trực tiếp đổ xuống cổ tay Hàn Mai.
Triệu Kiến Quốc đang vui vẻ trong phòng khách, đột nhiên nghe được tiếng vợ thét lên, không nói một câu, bỏ đũa xuống, chạy vào bếp. Đến nơi liền nhìn thấy Hàn Mai đang ôm cổ tay ngồi dưới đất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cắn thật chặt môi dưới như đang cố chịu đựng cơn đau, nước mắt rơi xuống từng giọt không ngừng, trên trán toàn mồ hôi.
Tào Thải Ngọc giống như bị sợ ngu, đứng im không nhúc nhích trước mặt Hàn Mai, ngơ ngác nhìn tay của mình. Triệu Kiến Quốc nhìn ra kinh hoảng trong mắt Tào Thải Ngọc, nhưng hiện tại anh cũng không có tâm tình đi truy cứu cô ta, vết thương của vợ anh còn quan trọng hơn.
Lưu Anh mải nấu sủi cảo, sự việc xảy ra quá đột ngột, nghe thấy Hàn Mai kêu lên chị mới quay đầu lại, thấy Hàn Mai khổ sở, nhất thời cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
Triệu Kiến Quốc vọt tới ngồi xuống bên cạnh Hàn Mai, nhẹ nhàng nâng tay cô lên kiểm tra, trên cổ tay phải bị đỏ một mảng lớn, có vài chỗ đã nổi lên vết nước phòng. Hàn Mai thấy Triệu Kiến Quốc, hai mắt đều ê ẩm, nước mắt lưng tròng nhìn anh kêu đau.
Triệu Kiến Quốc thấy Hàn Mai như vậy, đau lòng từng trận, cái gì cũng không nói, ôm lấy Hàn Mai chạy ra ngoài.
Nhóm người trong phòng khách cũng chạy tới chen chúc ngoài cửa bếp, thấy Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai ra ngoài lập tức nhường đường, Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai chạy nhanh tới phòng y tế.
Lúc này thần trí Lưu Anh cũng trở lại, lập tức nói với Lâm Đại Vĩ, “Em đi theo bọn họ xem có giúp được cái gì không, anh ở nhà trông Bình Bình, lát nữa nếu con tỉnh anh pha sữa bột cho con ăn tạm, chờ em về.” Nói xong liền cởi tạp dề, chạy ra ngoài.
Điền Hỏa sau khi thấy vết thương trên tay Hàn Mai, lại nhìn mảnh vỡ trên đất, liên lạc với dáng vẻ sợ sệt nhìn Đặng Chí Cường của Tào Thải Ngọc, cũng hiểu hơn phân nửa, trong lòng đồng tình với Hàn Mai, ấn tượng với Tào Thải Ngọc cũng xấu đi không ít.
Tào Thải Ngọc thấy Đặng Chí Cường lom lom nhìn mình như muốn ăn thịt người, cực kì sợ hãi, bản thân cũng có chút chột dạ nhưng vẫn ra vẻ điềm đạm đáng yêu, thanh minh, “Em.. Thật ra cái gì cũng không làm” mặc dù lời nói xong không có chút sức lực nào.
Đặng Chí Cường chỉ cảm thấy bản thân hôm nay quá mất mặt, tức giận đi tới kéo tay Tào Thải Ngọc ra ngoài. Không đi còn có thể làm gì? Ở lại để tiếp tục mất mặt hay sao!
Những người còn lại cũng ăn không trôi, bảo nhau giải tán. Một bữa cơm đang tốt đẹp lại xảy ra chuyện mất hứng như vậy..






Hội Chẩn
Triệu Kiến Quốc ôm hàn Mai chạy tới phòng y tế, nhẹ nhàng đặt cô trên giường bệnh.
“Người đâu? Chết hết ở đâu rồi?”
Thấy cả phòng y tế cư nhiên không có một ai, Triệu Kiến Quốc tức giận cực kì.
Quân y Tiểu Trịnh vừa mới ăn tối xong trở lại, đã nhìn thấy Liên trường đỏ mắt như muốn ăn thịt người đang đi về phía mình. Tiểu Trịnh sợ hãi đứng im tại chỗ không dám động. Triệu Kiến Quốc đi tới, túm cổ áo quân ý kéo đến bên giường Hàn Mai nằm.
Hàn Mai cũng biết Lưu Anh là thực lo lắng cho mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, trấn an nói, “Chị Anh, em không sao, vết thương đã xử lý rồi, cũng không còn đau nữa !” 
“Em nói thật với chị đi, chuyện hôm nay có phải là do Tào Thải Ngọc cố ý không?” Lưu Anh đến gần Hàn Mai, thấp giọng hỏi.
Thật ra đến giờ Hàn Mai cũng không biết chuyện đã xảy ra như thế nào, lúc ấy cô vừa trút thức ăn ra đĩa, biết Tào Thải Ngọc đứng sau lưng nên cô mới không quay đầu lại, chỉ dùng một tay đưa đĩa tới, không ngờ lại xảy ra chuyện sau đó. Có điều hôm nay là lần đầu tiên cô gặp Tào Thải Ngọc, người ta cũng không có lý do gì để đả thương cô. Hơn nữa, Triệu Kiến Quốc và Đặng Chí Cường lại là chiến hữu lâu năm, cho dù là Tào Thải Ngọc cố ý, Hàn Mai cũng không tiện vạch mặt, dù sao hai nhà cũng ở hai tòa nhà đối diện nhau, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, về sau cũng lúng túng, sau này chỉ cần ít tiếp xúc là được rồi. Chỉ là trải qua chuyện này, sợ rằng Tào Thải Ngọc cũng không nguyện ý cùng cô lui tới.
“Không phải, là