Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
với tạp dề, vội vàng nói, “Chị Anh, xem chị nói kìa! Có người khen em gái của mình như vậy sao? Không sợ bà chủ chê cười sao?”
“Chị gái này nói thế nhưng đều là lời thật, một chút cũng không khoa trương. Cái váy này tôi vừa mới nhập về hôm qua, hôm nay rất nhiều cô gái trẻ đã thử qua, chỉ có cô là mặc đẹp nhất đó…!”
Bà chủ bô bô nói một đống lớn, Hàn Mai tự động bỏ ngoài tai,coi như không nghe thấy, thay váy ra tiếp tục đi xem những quần áo khác.
“Em gái, váy này như thế nào? Có thích không?”
“Tôi nghĩ đã.” Hàn Mai không còn ra vẻ rất ưa thích nữa, lạnh nhạt nói.
“Cô cũng nghe chị gái cô nói rồi đấy, cô mặc vào thật sự rất đẹp.”
“Đẹp thì đẹp, có điều quá đắt.” Lưu Anh cũng không ngu, nhìn thái độ của Hàn mai cũng biết là muốn ép thấp giá.
“Em gái nha, tiền nào của nấy, em xem chất vải này, mặc vào tuyệt đối mát mẻ.”
………
Hàn Mai, Lưu Anh đều không lên tiếng.
Lại trải qua một phen khẩu chiến, bà chủ nước bọt văng tung tóe, Hàn Mai cùng Lưu Anh làm bộ phải đi, vừa đi được mấy bước đã bị bà chủ kéo trở lại.
“Em gái, quay lại đã. Được rồi, bán cho em.”
Hàn Mai, Lưu Anh liếc mắt nhìn nhau cười.
Ra khỏi tiệm bán quần áo, Hàn Mai thấy sắp đến thời gian xe bộ đội phải đi, liền cùng Lưu Anh xách túi trở về xe.
“Hàn Mai!”
Nghe được có người đang gọi tên mình, Hàn Mai quay đầu lại nhìn, một người đàn ông thật cao đứng cách đó không xa đang nhìn cô cười.
“Không phải chứ? Quên tôi nhanh như vậy!” Lục Hạo trong lòng mơ hồ có chút mất mát, thì ra người ta không nhớ. Lần đó gặp cô trên tàu, quỷ thần xui khiến làm sao hai đêm sau đó hắn đều mơ thấy cô, đặc biệt là mùi hương không thể nào quên được trên người cô. Chờ hắn lấy được dũng khí đi tìm cô thì chị gái cùng buồng với cô nói buổi sáng cô đã xuống tàu, làm hắn hối hận muốn chết. Không nghĩ tới hôm nay lại gặp được cô, xem ra hắn cùng cô vẫn còn có duyên, nghĩ như vậy trong lòng thấy dễ chịu hơn một chút.
Lúc này Hàn Mai mới phản ứng lại, thì ra là là bảo vệ trên tàu hôm trước, hình như gọi là Lục Hạo thì phải.
“Thì ra là anh. Hôm nay anh không mặc đồng phục nên nhất thời tôi không nhận ra. Anh đến đây có chuyện gì à?”
“Hôm nay tôi nghỉ phép, đến nơi này tìm cô.” Lục Hạo bị Hàn Mai nhìn có chút ngượng ngùng, mặt cũng chầm chậm nóng lên, thì ra không phải là không nhớ, chỉ là vì thay quần áo khác mới không nhận ra được!
“Đúng rồi, đứa bé kia đã đưa về với cha mẹ chưa?”
“Đưa trở về rồi. Cha mẹ đứa bé còn xin tôi địa chỉ của cô, bảo là muốn gặp mặt cám ơn cô!”
“Có cái gì mà cám ơn chứ! Đứa bé không sao là tốt rồi. Tôi còn phải đi tìm xe, đi trước đây.”
“Để tôi tiễn cô.”
“Không cần, xe đỗ không xa chỗ này! Vậy tôi đi trước đây.”
Hàn Mai phất tay với Lục Hạo liền đi, cô không biết là ở một khắc cô xoay người, một bóng dáng quen thuộc len lén đi theo sau hai người, chờ đến khi nhìn cô lên xe bộ đội mới biến mất.
Mời Khách
Sau khi về tới bộ đội, Hàn Mai lập tức bắt tay vào chuẩn bị, cô muốn làm mấy món sở trường của mình đãi khách nhưng lại sợ chỉ làm vài món như vậy không đủ lấp đầy bụng của mấy người đàn ông nên làm thêm một nồi sủi cảo.
Bận rộn cả buổi chiều, lại có Lưu Anh tới giúp một tay nên gần đến giờ cơm tối cũng chuẩn bị xong một bàn thức ăn. Sủi cảo đã cho vào nồi, chỉ còn chờ Triệu Kiến Quốc đưa đám anh em tới.
Hàn Mai cả người toàn mùi khói dầu, quần áo cũng dính bột mì, nhờ Lưu Anh để ý thêm nước cho nồi sủi cảo. Cô đi vào phòng ngủ chải tóc, không tết đuôi sam nữa mà buộc đuôi ngựa thật cao, mặc vào chiếc váy mới mua, ở trong gương soi một cái, cảm thấy không tệ mới đi ra.
Trong chốc lát, mấy người Triệu Kiến Quốc đã tới cửa rất náo nhiệt. Hàn Mai vội vàng pha trà mời khách. Đúng ra nếu là bình thường Hàn Mai cũng không cần chính thức mời khách như vậy, những binh lính này đều là chiến hữu lâu năm của Triệu Kiến Quốc, một số người năm xưa còn cùng anh lên chiến trường, quan hệ thân thiết ra sao không cần nói. Nhưng Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc, hai người lúc kết hôn là tổ chức ở quê nhà, không mời những người anh em này tới, sau khi Hàn Mai tới thăm người thân bọn họ mới biết chuyện Triệu Kiến Quốc đã kết hôn. Bữa cơm này cũng coi như là hai người bổ sung tiệc kết hôn cho bọn họ, tránh việc Triệu Kiến Quốc cả đời phải nói xin lỗi giải thích, huống chi hôm nay còn có rất nhiều người đi ngang qua cửa, nói muốn nhìn xem vợ của Liên trưởng Triệu có dáng dấp như thế nào, Hàn Mai không thể để cho chồng cô mất thể diện được.
Triệu Kiến Quốc mời tới mấy chiến hữu, trong đó có vợ chồng Đội trưởng Lâm Đại Vĩ, Lưu Anh và Phó Liên Đặng Chí Cường cùng vợ là Tào Thải Ngọc.
Triệu Kiến Quốc lúc này mới bớt đau, kìm nén đến nỗi mồ hôi toàn thân, cảm giác trên mặt nóng nóng, anh dám chắc mặt mình đang đỏ, có điều thật may là da anh đen mới không bị người khác nhìn ra. Thấy vợ trừng mắt nhìn mình, trong lòng anh cũng không thoải mái, còn không phải tại cô nên anh mới như vậy sao? Món nợ này ghi lại, buổi tối anh sẽ