Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

đòi lại sau, trả lại Hàn Mai một ánh mắt ý vị thâm trường, Triệu Kiến Quốc lúng túng ho một tiếng, trầm giọng hướng sau lưng nói, “Không muốn ăn phải không?”
Mấy người vẫn còn đang ở phía sau trêu chọc nhất thời ngậm miệng.
Hàn Mai tiếp nhận ánh mắt của Triệu Kiến Quốc, lạnh người nghĩ thầm ‘Nguy! Đạp trúng mìn rồi!’ Nhưng cô không biết đã chọc anh cái gì mà anh lại bày ra khuôn mặt thối kia, một chút cũng không có bộ dạng chủ nhà, cô cười tiến lên nói, “Mọi người mau vào ngồi đi, đừng đứng hết ngoài cửa như thế! Uống ly trà, chờ món ăn được, tôi lập tức đem ra.”
Mọi người nghe Hàn Mai nói như vậy tự giác tìm chỗ ngồi xuống. Nhìn phòng khách được dọn dẹp sạch sẽ, trên bàn trà đặt một lọ hoa màu hồng không biết tên, rèm cửa sổ màu xanh dương, gió nhẹ thỉnh thoảng từ ngoài thổi vào phòng, người ngồi trong phòng khách cũng cảm thấy mát mẻ trong lòng.
“Có gì cần tôi giúp một tay không?” Lúc Hàn Mai và Lưu Anh đang bận rộn mang thức ăn ra, Tào Thải Ngọc vào bếp chủ động đưa ra yêu cầu muốn giúp đỡ. Thật ra Tào Thải Ngọc không muốn nhưng Đặng Chí Cường liên tục đưa mắt ra hiệu, hơn nữa Hàn Mai là chủ nhà bận rộn là đúng, nhưng Lưu Anh là khách mà cũng vào bếp giúp đỡ. Tào Thải Ngọc cũng không thể ngồi không chờ ăn, bất đắc dĩ mới đi vào phòng bếp.
“Được, vậy cô bưng mấy món này ra ngoài đi!”
Tào Thải Ngọc vừa rồi ánh mắt chợt lóe lên ghen tỵ, Hàn Mai đều thấy được, nhưng người ta cũng chủ động lấy lòng rồi, thêm một người bạn là bớt đi một kẻ địch, huống chi cô mới đến bộ đội không lâu, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
Tào Thải Ngọc giúp đỡ mang thức ăn lên, Lưu Anh giúp nấu sủi cảo. Bởi vì có hai món phải ăn nóng nên Hàn Mai liền chuẩn bị xào.
Trong phòng khách, một nhóm người ăn đến khí thế ngất trời, đa số mọi người mỗi ngày đều tới phòng ăn ăn cơm, món ăn đều là thiếu muối ít dầu, không ngon chút nào, yêu cầu của bọn họ cũng không cao, chỉ cần có cơm là được. Bọn họ tới nhà Liên trưởng tối nay cũng chỉ nghĩ tới chuyện ăn cho no bụng, thức ăn có thêm chút thịt là thỏa mãn rồi, không nghĩ tới tay nghề của chị dâu lại tốt như vậy, bọn họ ăn ngon chỉ hận không thể đem đầu lưỡi của mình nuốt luôn vào!
Đội trưởng Lâm Đại Vĩ vừa ăn vừa tính toán, hai nhà ở đối diện, về sau hẳn là có cơ hội sang đây ăn chực. Hơn nữa, vợ anh cùng chị dâu cũng thân thiết, về sau bảo vợ sang học người ta một chút, anh muốn ăn gì cũng dễ dàng hơn!
Phó Liên trưởng Đặng Chí Cường lại nghĩ hoàn toàn khác Lâm Đại Vĩ, không ngờ được Triệu Kiến Quốc lại có bản lãnh kiếm được người vợ xinh đẹp, đảm đang như vậy, vợ của anh nếu có thể chỉ cần bằng một nửa Hàn Mai anh cũng thỏa mãn.
Đặng Chí Cường và Tào Thải Ngọc có hôn sự từ nhỏ, ban đầu chưa kết hôn, Đặng Chí Cường cũng không suy nghĩ nhiều, sau khi kết hôn rồi mới phát hiện ra cô gái này rất yếu ớt. Tào Thải Ngọc là con út của bí thư chi bộ thôn, bên trên còn có hai chị gái và một anh trai, từ nhỏ đã được người nhà nuông chiều. Việc nhà không biết làm đã đành, còn chọc cha mẹ chồng tức giận. Mẹ của Đặng Chí Cường cùng Tào Thải Ngọc chỉ cần chạm mặt là náo loạn, Đặng Chí Cường bị kẹp ở giữa cũng không dễ chịu gì. Cho nên khu nhà cho người thân đến theo quân vừa xây xong, Đặng Chí Cường liền xin cho vợ theo quân, cũng may tính tình Tào Thải Ngọc tuy có chút không tốt, nhưng rất nghe lời chồng, nghe Đặng Chí Cường muốn mình theo quân, cái gì cũng không hỏi thêm liền theo đến. Có điều sau khi đến bộ đội rồi, hai người lại luôn luôn giận dỗi. Đặng Chí Cường hi vọng vợ mình có thể có thêm vài người bạn, quen thân với những quân tẩu khác, sớm thích ứng với cuộc sống trong bộ đội. Hôm nay thấy Hàn Mai tháo vát, đảm đang, thầm nghĩ nếu vợ mình cũng có thể giống như vợ của Triệu Kiến Quốc thì Đặng Chí Cường anh nằm ngủ cũng sẽ tỉnh lại cười to.
Đặng Chí Cường nghĩ như nào liền nói ra như thế, vỗ vai Triệu Kiến Quốc nói, “Tiểu tử cậu thật đúng là nhặt được Phượng Hoàng rồi! Người vợ tốt như vậy tại sao lại bị cậu chiếm đây?”
“Đúng vậy! Tay nghề nấu ăn của chị dâu còn hơn cả đầu bếp.” Lâm Đại Vĩ ở bên cạnh cũng phụ họa.
Cái tôi đàn ông của Triệu Kiến Quốc vào lúc này được thỏa mãn cực lớn.
“Cậu không biết là vợ tôi mở tiệm ăn ở quê sao?” Triệu Kiến Quốc giống như vô ý hỏi.
“Ha ha, bị tôi đoán đúng rồi, em dâu thật có bản lãnh!” Lâm Đại Vĩ so ra còn ra đời sau Triệu Kiến Quốc ba ngày, nhưng không chịu thừa nhận bản thân nhỏ hơn, luôn cùng Triệu Kiến Quốc tranh làm anh trai, vào lúc này dĩ nhiên là mở miệng chiếm tiện nghi rồi.
Triệu Kiến Quốc chỉ liếc một cái, cũng không thèm để ý tới Lâm Đại Vĩ, hôm nay tâm tình anh rất tốt, sẽ không so đo với tên nhóc kia.
Nhất thời mọi người không ngừng gắp thức ăn, rót rượu, khen ngợi Hàn Mai.
“Người anh em, số cậu thật tốt nha, vợ tôi mà có thể nấu ăn ngon như vợ cậu thì tốt biết bao.” Đặng Chí Cường càng nhìn Triệu Kiến Quốc càng thấy hâm mộ, cộng thêm đã uống không ít rượu, không có chút ý thức nào, trong đầu nghĩ như thế nào, miệng liền nói ra như thế.
Người khác nghe lời này cũng không thấy gì, chỉ là Tào