Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

cũng cảm thấy biến hóa trên thân thể Triệu Kiến Quốc, bắp đùi cô bị thứ gì đó chĩa vào, cách một lớp vải vóc cũng có thể cảm thấy nhiệt độ của nó. Hàn Mai chỉ thấy trên mặt nong nóng, đẩy ngực Triệu Kiến Quốc muốn xích ra, có điều tay của cô vừa đụng vào lồng ngực của anh liền bị một bàn tay lớn đè lại.
“Đừng động….” Triệu Kiến Quốc khàn giọng nói. Vốn dĩ bởi vì tay Hàn Mai bị thương, anh sợ loại vận động kịch liệt này không cẩn thận cọ đến vết thương, nên nghĩ tối nay sẽ không đụng vào cô. Nhưng mới vừa rồi cô cắn một hớp, ** của anh trong nháy mắt lập tức bị kích thích giống hệt lúc tối, giống như bị sóng gió mãnh liệt quất vào người, muốn đem anh nuốt trọn. Anh biết bản thân không thể nén nổi nữa, nếu phải nhịn thêm mấy lần nữa như này thì con mẹ nó, thân thể anh cũng hỏng nát!
Hàn Mai thấy Triệu Kiến Quốc kìm nén đến mồ hôi đầy đầu, cặp mắt đỏ ửng, cô đau lòng, khẽ vuốt ve mặt anh, “Anh chậm một chút là được rồi.”
Hàn Mai nói xong lập tức xấu hổ, cả mặt đỏ bừng. Triệu Kiến Quốc thấy cô như vậy, sợi dây trong đầu “Phanh” một tiếng đứt đoạn. Nếu còn nhịn nổi nữa thì anh không phải là đàn ông! Một câu nói nhẹ nhàng nhưng hiệu quả lại y hệt giọt nước làm tràn ly.
Triệu Kiến Quốc vội vàng cởi quần áo Hàn Mai, thêm một tiếng “Xoẹt” nữa vang lên, tay váy bên trái của Hàn Mai bị xé rách. Không có hai ống tay váy cản trở nữa, Triệu Kiến Quốc dễ dàng đem phần dư lại của chiếc váy kéo xuống, ném khỏi giường.
Hàn Mai nhìn váy rơi trên mặt đất, thầm nghĩ xem có thể đem nó biến thành váy sát nách không.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ thất thần liền giận đến nghiến răng, xoay mặt cô lại cắn một hớp lên đôi môi đỏ mọng.
Cảm giác đau nhói từ môi truyền đến làm Hàn Mai phục hồi lại tinh thần, nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Kiến Quốc.
“Không cho nghĩ đến chuyện khác! Chỉ được phép nhìn anh! Nghĩ tới anh!”
Dứt lời, không báo trước vọt mạnh đi vào, nhanh chóng tiến công.
“A………”
Hàn Mai bị cảm giác kích thích đột nhiên tới đánh úo, thét chói tai ra tiếng.
Triệu Kiến Quốc đưa tay trái ra nắm chặt tay phải của Hàn Mai, mười ngón tay đan xen cố định trên đỉnh đầu Hàn Mai, cẩn thận không để chạm vào vết thương, ** hung mãnh đi tới.
Không biết trải qua bao lâu, Triệu Kiến Quốc mới ở lần tiến công sâu nhất phóng thích chính mình. Hàn Mai mệt mỏi, đến sức nâng đầu ngón tay cũng không còn, một khắc cuối cùng trước khi ngủ còn tự mắng bản thân, không có việc gì lại đi đồng tình với Triệu Kiến Quốc, đúng là tự tìm tội chịu.






Nói Xin Lỗi
Hôm sau tỉnh lại, Hàn Mai phát hiện bản thân vẫn đang vùi trong ngực Triệu Kiến Quốc, ngực trần của anh dán sát vào sau lưng cô, tay trái vòng quanh hông cô, tay phải nắm chặt tay phải cô, hai cánh tay cùng lơ lửng ngoài mép giường. Triệu Kiến Quốc chôn mặt vào trong tóc Hàn Mai, thổi từng hồi khí nóng vào sau tai cô, vừa rồi ngủ nên không có cảm giác gì khác nhưng bây giờ đã tỉnh, cô mới thấy sau tai tê tê ngứa ngứa.
Bình thường khi ngủ Hàn Mai có thói quen úp mặt vào ngực Triệu Kiến Quốc hoặc là gối lên tay, ôm cổ anh; mà Triệu Kiến Quốc cũng có thói quen ôm Hàn Mai vào ngực, một bàn tay ôm sau lưng, một tay khác để ngang hông cô. Thậm chí có lúc anh trực tiếp gác đùi lên chân Hàn Mai bởi vì tướng ngủ Hàn Mai không tốt, thường dùng tay chân hất chăn tung ra. Cũng may đang là mùa hè, nếu là mùa đông thì chỉ cần sáng ngủ dậy cô sẽ la hét cóng tay. Nhưng bây giờ tay Hàn Mai bị thương, tư thế ngủ trước đây đều không thích hợp.
Có điều, Hàn Mai phát giác ra cảm giác bị anh ôm từ phía sau cũng không tệ!
Hàn Mai nhìn vết thương trên tay đã bớt sưng đỏ hơn hôm qua, cũng không còn quá đau nữa. Trên vết thương vẫn còn một lớp thuốc bôi ẩm ướt, tựa hồ như mới bôi không lâu, lại thấy thuốc bôi để trên tủ đã giảm đi một chút, rất rõ ràng là ban đêm Triệu Kiến Quốc đã dậy bôi thuốc cho cô. Hàn Mai choáng váng, không lẽ anh thật sự định cách bốn giờ bôi thuốc một lần cho cô sao?
“Được được được, chỉ tốt với mình em! Anh lấy danh nghĩa quân nhân thề, cả đời sẽ tốt với em! Mau đi xuống, cẩn thận chạm vào vết thương.”
Hàn Mai thấy anh như vậy, bĩu môi mới xuống khỏi người anh.
Triệu Kiến Quốc khẩn trương ngồi dậy nắm tay Hàn Mai, cẩn thận không để đụng vào chỗ khác, thấy vợ rốt cuộc cũng chịu an tĩnh lại, thở phào nhẹ nhõm.
“Em ngủ thêm đi, anh đi nấu cháo. Nhớ chú ý tay của em đấy!”
“Hôm nay anh không đi huấn luyện à?”
“Xin nghỉ.” Triệu Kiến Quốc để lại hai chữ liền đi ra ngoài.
Hàn Mai nằm trên giường cũng không ngủ được liền bò dậy. Cả người cô hiện tại mềm nhũn, nhưng không có bất kì cảm giác ướt dính khó chịu nào, chắc chắn hôm qua lúc cô mệt mỏi ngủ mất, Triệu Kiến Quốc đã lau người cho cô. Hàn Mai lấy ra một cái áo ngắn tay, tay áo rất rộng, có thể dễ dàng xỏ qua mà không chạm vào vết thương.
Mặc xong quần áo, Hàn Mai tìm thật lâu cũng không thấy cái váy bị Triệu Kiến Quốc xé hỏng tối qua. Cô cho là Triệu Kiến Quốc đã mang đi giặt, nhưng ra ban công nhìn cũng không th