Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
óc nháo muốn đi tìm cha, chị cũng không xuất hiện ở chỗ này. Nhưng bây giờ xem ra lần xuất hiện này cũng không phải là không có thu hoạch, cô gái trẻ Hàn Mai này mặc dù hiện giờ còn chưa đủ kinh nghiệm, nhưng nếu bồi dưỡng cẩn thận, tương lai có thể trở thành cánh tay phải giúp đỡ chị.
Hàn Mai thế nào cũng sẽ không nghĩ đến bản thân được bà chủ lớn chọn trúng, cô lúc này còn đang bận chụp ảnh với bạn diễn……..
Về Nhà
Buổi biểu diễn lần này rất thành công, tiểu phẩm của Hàn Mai nhận được sự đánh giá cao của thủ trưởng quân khu và quan chức địa phương. Nhà máy đóng hộp cũng không ngoài dự đoán nâng cao được địa vị trong thương trường.
Hàn Mai cũng bởi vì lần diễn xuất này mà thêm nổi danh trong bộ đội, hiện tại ai cũng biết Phó Doanh trưởng Triệu có một người vợ xinh đẹp, ai cũng ao ước có thể tìm được một cô vợ giống như chị dâu. Đặc biệt là binh lính của Triệu Kiến Quốc, mỗi lần nhìn thấy Hàn Mai đều một câu chị dâu, hai câu chị dâu nhờ cô giúp mình tìm đối tượng.
Hàng trưởng Ngụy Bình càng thêm trực tiếp, vọt tới trước mặt Hàn Mai hỏi, “Chị dâu, ngày đó kết thúc tiểu phẩm, cô gái đứng cạnh chị lúc chụp ảnh là ai vậy?”
“Cái đó … Đứng bên cạnh tôi đều là cô gái!” Hàn Mai nhìn dáng vẻ vội vàng của Ngụy Bình, rất muốn cười.
“Cậu chỉ được cái lắm mồm thôi.”
……………….
Hàn Mai suy nghĩ cũng thấy điều kiện Ngụy Bình và Đỗ Tú Vân khá xứng đôi, nên mới đồng ý.
Quê Ngụy Bình ở phương Nam, cha mẹ mất sớm, cũng không có thân thích nào hết, bình thường đều ở trong bộ đội, coi bộ đội như nhà của mình. Hiện tại mắt thấy bản thân sắp 27 rồi mà vợ còn chưa có, cũng không có ai đứng ra thu xếp thay.
Hàn Mai nghĩ đi nghĩ lại, không tự chủ nghĩ đến Triệu Kiến Quốc, hoàn cảnh hai người này thật là quá giống nhau. Giúp anh em của chồng tìm được vợ cũng là chuyện tốt, nếu như Ngụy Bình và Vân Tú thật sự thành đôi, cô cũng coi như là giúp Triệu Kiến Quốc một đại ân.
Mấy ngày tiếp đó, Hàn Mai luôn vô tình hoặc cố ý nhắc tới những sự tích quân nhân anh dũng trong bộ đội trước mặt Đỗ Vân Tú, cô gái nhỏ này nghe xong lập tức sùng bái người lính, Hàn Mai đúng lúc theo sát hỏi Vân Tú có ý gì về chuyện Ngụy Bình.
“Chị Mai Tử, người chị giới thiệu nhất định là người tốt, nhưng… chuyện này em cũng không tự quyết định được, nếu không chờ em về hỏi ý mẹ em như thế nào đã.” Vân Tú cúi đầu, chân phải vô ý thức đá đá vỏ quýt trên mặt đất.
Hàn Mai thấy dáng vẻ này của Vân Tú biết chuyện này có hy vọng rồi.
“Được, kỳ nghỉ năm mới này em về nhà thương lượng với mẹ một chút, chuyện này cũng không cần vội, chỉ là ..nói không chừng có người gấp đến độ bốc hỏa rồi…”
“Ghét! Người ta nói thật với chị, chị lại giễu cợt người ta! Không nói với chị nữa!” Vân Tú nói xong, chạy tóe khói.
Hàn Mai nhìn vẻ khẩn trương của Đỗ Vân Tú mà buồn cười, nghĩ thầm cứ để cho tiểu tử Ngụy Bình chờ đợi đi, để cậu ta gấp quýnh lên, tránh cho về sau cưới được vợ về rồi lại không biết quý trọng.
Ngụy Bình nào biết chủ ý này của chị đâu, chỉ có thể ở trong bộ đội ngây ngốc chờ.
Bởi vì đã xin phép nghỉ về nhà vài lần trước đó, Tết năm nay Triệu Kiến Quốc chỉ xin nghỉ được tám ngày, hai vợ chồng thu dọn chút đồ đơn giản, liền xuất phát lên đường về quê ăn Tết.
Mấy lần trước Hàn Mai đều ngồi tàu một mình, lần này có Triệu Kiến Quốc ở bên cạnh cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Túi lớn túi nhỏ đều có người xách, ở trên tàu cũng không cần lo lắng bị trộm đồ hoặc bị chiếm mất chỗ. Hàn Mai mừng rỡ, nhẹ nhõm tự tại.
Triệu Kiến Quốc thích mặc quân trang, cho dù là về nhà thăm người thân cũng không rời khỏi màu xanh ô liu, người khác chỉ cần nhìn một lần cũng biết anh là quan nhân. Hàn Mai muốn dựa vào gần một chút cũng không được, bị một câu “Ảnh hưởng không tốt” của anh chọc giận, nói không ra lời.
Lúc xuống tàu đã là chạng vạng tối, ngày mùa đông vốn dĩ ngắn, rất nhanh sẽ tối, Hàn Mai cùng Triệu Kiến Quốc cũng không ở lâu trên trấn mà trực tiếp trở về nhà mẹ Hàn Mai.
Mấy ngày trước mẹ Hàn nhận được thư của con gái báo hôm nay sẽ về nhà, hết sức vui mừng, vội vàng giặt giũ chăn đệm trong phòng con gái, cũng đem phòng quét dọn sạch sẽ một thể. Sáng sớm hôm nay đã dậy nấu một bàn thức ăn ngon, nhưng bây giờ trời cũng sắp tối rồi, người sao còn chưa về tới? Hàn mẹ không khỏi lo lắng, trong miệng liên tục lẩm bẩm thế nào còn chưa về.
“Có cái gì mà bà phải lo lắng? Không phải có Kiến Quốc cùng về hay sao? Không có chuyện gì đâu.” Cha Hàn nhìn vợ lo lắng, không nhịn được nói.
“Tôi lo cho con gái tôi thì phiền đến ông không? Ông không quan tâm con gái thì thôi, còn không cho người khác quan tâm nữa sao?” Mẹ Hàn tức giận trả lời.
“Bà… Bà thì biết cái gì chứ!”
“Được rồi mà, cha, mẹ! Một chút chuyện nhỏ như vậy có gì đâu mà phải tranh cãi. Con nghĩ Mai Tử cùng Kiến Quốc cũng sắp về rồi, trong thư nói buổi chiều tàu sẽ đến ga mà. Cha mẹ cũng biết đấy, bây giờ là cuối năm, người về quê cũng đông, chậm một chút cũng là bình thường. Mẹ không cần lo lắng đâ