Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
à người đọc sách. Cho nên, hiện tại có thể xác định quyển sổ này nhất định là của cha chồng Triệu Hoài Minh.
Như vậy nội dung bên trong không thể là giả rồi, nhưng nếu sự thật là thế, Triệu Kiến Quốc không phải là con trai của Triệu Hoài Minh, vậy anh là con của ai?
Mẹ chồng Lưu Tú có con riêng với người đàn ông khác?
Nhưng có người đàn ông nào bị đội nón xanh lên đầu còn có thể hào phóng nói sẽ yêu thương con của người khác như con ruột của mình đây? Người như vậy, cho dù có cũng tuyệt đối hiếm thấy.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Hàn Mai vừa định mở nhật ký ra đọc tiếp thì nghe thấy tiếng Triệu Kiến Quốc gọi từ phòng bên.
“Vợ, em tìm được dây chưa?”
“Bên này hình như không có, hay là anh sang nhà Thạch Đầu xem, chắc là có đấy!” Hàn Mai vừa nghe thấy giọng Triệu Kiến Quốc, theo bản năng đem đồ trên tay ném vào rương, đóng lại, đặt mông ngồi lên trên.
“Vậy anh đi xem một chút, em cũng đừng tìm nữa, ở trong sân chờ anh là được rồi.” Triệu Kiến Quốc vốn là muốn chạy sang với Hàn Mai, nhưng nghe thấy Hàn Mai nói như thế liền chạy sang nhà Thạch Đầu mượn dây buộc.
Hàn Mai cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cả người ngồi trên rương cũng mềm nhũn ra. Hiện tại trong lòng cô rất loạn, không biết có nên nói chuyện này cho Triệu Kiến Quốc biết hay không, dù sao cũng là chuyện thân thế của anh, nhưng Hàn Mai không xác định sau khi Triệu Kiến Quốc biết rồi sẽ như thế nào. Đau lòng? Khổ sở? Hay là muốn tìm ra cha đẻ của mình?
Suy nghĩ một hồi, Hàn Mai quyết định tạm thời không nói chuyện này cho Triệu Kiến Quốc, chờ cô đọc hết nhật ký, đem mọi chuyện sắp xếp rõ ràng rồi mới quyết định nói hay không nói với anh sau. Cô tìm bên cạnh ra một cái túi vải sạch sẽ, lần nữa mở cái rương ra, đem quyển nhật ký cùng một ít thư tín bỏ vào, sau đó trở về phòng ngủ chính mở tủ quần áo ra, đem một ít vải tốt làm tạp dề lúc trước xếp chung vào.
Vừa làm xong những thứ này thì Triệu Kiến Quốc cũng trở lại.
“Anh mượn được rồi, xong ngay đây,” thấy vợ cầm một túi đồ, liền thuận miệng hỏi thăm, “Cầm cái gì trên tay đấy? Như bảo bối vậy.”
“Không phải bảo bối gì đâu, chỉ là ít vải làm tạp dề trước đây thôi. Em thấy cái kia anh mặc cũng chật rồi, lấy về làm cho anh cái mới, như vậy sau này anh nấu cơm cũng có tạp dề đeo.”
Kể từ khi Hàn Mai bị bỏng, Triệu Kiến Quốc nấu cơm cho cô hơn một tháng, liền thật sự thích, vừa có thời gian là vào bếp nấu ăn, sau đó ngồi ở ghế đối diện nhìn Hàn Mai qua bàn ăn, trừng mắt bắt cô ăn hết. Có thể cũng chính vì như thế Hàn Mai mới đem chuyện hông cô thời gian này có thêm không ít thịt trách tội trên người Triệu Kiến Quốc, mà không hề nghĩ tới còn có thể là do một nguyên nhân khác.
Triệu Kiến Quốc nghe vợ nói, dương dương hả hê trả lời, “Thì ra cái người này thích người đàn ông của em nấu ăn! Đừng có gấp, kiên nhẫn một chút, mấy ngày nữa về sẽ lập tức nấu cho em, muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu, bảo đảm đủ cho em ăn no!” Sau khi nói xong, tâm tình rất tốt đi buộc lại hai cái chăn bông.
Hàn Mai nghe xong mấy lời phía sau, da đầu bắt đầu tê dại, ót giống như bị người ta đập cho một đập, trong đầu hiện lên hình ảnh Triệu Kiến Quốc ngồi ở bàn ăn, trong tay cầm đùi gà đưa tới miệng cô, nói, “Vợ, ăn cái này.”, mà cô miệng thì bị nhét đầy, nuốt không nổi, nhả không ra, muốn nói chuyện cũng không thể mở miệng, chỉ có thể lắc đầu…
Trong lúc nhất thời một cỗ ghê tởm dâng lên từ dạ dày Hàn Mai, cảm giác ê ẩm trong nháy mắt từ trong cổ họng xông thẳng lên chóp mũi, Hàn Mai khó chịu chạy ra khỏi phòng, một tay bám trên tường, một tay cầm túi vải đè trước ngực, nôn ra.
Triệu Kiến Quốc một khắc trước còn đang âm thầm trộm vui sướng, một khắc sau đã nhìn thấy vợ vội vã chạy ra bên ngoài dựa vào tường nôn ra, việc này lập tức khiến anh bị dọa sợ, bỏ lại dây buộc trong tay, cũng vọt ra ngoài.
“Làm sao vậy? Hay là ăn đồ gì nên đau bụng rồi hả?” Triệu Kiến Quốc đỡ vai Hàn Mai, vừa nói vừa vỗ lưng cho cô.
“Không… Không biết…Ọe…” Lời còn chưa nói hết, Hàn Mai lại nôn ra, khắp mũi đều ê ẩm, đem thức ăn buổi trưa phun sạch ra ngoài, cuối cùng dạ dày trống rỗng, ngay cả nước chua cũng bắt đầu nôn ra.
Triệu Kiến Quốc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của vợ vì nôn mà trắng bệch, khóe mắt còn đầy nước, đau lòng nhưng không nghĩ ra cách gì, chỉ có thể ở một bên gấp gáp đến độ dậm chân.
Chờ Hàn Mai rốt cuộc nông xong rồi, dạ dày cũng dễ chịu hơn một chút, Triệu Kiến Quốc không nói hai lời trực tiếp bế cô chạy sang nhà Thạch Đầu, còn chưa vào cửa đã bắt đầu kêu lên.
“Thím! Thím! Thím mau ra xem vợ cháu bị làm sao….”
“Có chuyện gì?” Bị anh kêu la như vậy, thím Thạch đang dọn dẹp trong bếp chạy ra ngoài, trên tay vẫn đang cầm khăn lau, thấy Triệu Kiến Quốc ôm ngang Hàn Mai kêu như mất hồn cũng bị sợ giật mình.
“Cháu cũng không biết, đang tốt lành tự nhiên lại bị nôn, mặt mũi cũng trắng bệch!” Triệu Kiến Quốc vừa nói vừa đặt Hàn Mai lên ghế dựa trong phòng khách.
“Có phải ăn đồ linh tinh gì không?” Tiểu Thúy vừa mới ru con ngủ nghe được giọng Triệu Kiến Quốc, lo lắng liền rời giường