Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

i một câu, Hàn Mai vui mừng nhìn con bé như tìm được món đồ chơi mới, cười không ngừng.
Triệu Kiến Quốc cùng Thạch Đầu ngồi trong phòng khách cũng nghe được tiếng cười của Hàn Mai.
“Xem ra vợ của cậu vô cùng thích trẻ con! Như thế nào? Tính toán lúc nào thì sinh một đứa? Tốc độ của hai người cũng quá chậm đi!” Thạch Đầu chính là khó chịu với khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm túc của Triệu Kiến Quốc, không có việc gì cũng muốn đi kích thích một phen.
Triệu Kiến Quốc không phản ứng, anh biết tên nhóc này sinh được con gái rồi nên hiện tại đang lên mặt với anh. Trong lòng Triệu Kiến Quốc suy nghĩ, cho cậu đắc ý, ngày mai lão tử sinh con trai, để nó cưới con gái nhà cậu về nhà, cho cậu thay tôi chăm sóc con dâu, xem cậu còn đắc ý được không.
Triệu Kiến Quốc không biết rằng suy nghĩ nhất thời lúc tức giận ngày hôm nay thật sự đã gây ra một câu chuyện không nhỏ vào nhiều năm sau, có điều đây đều là chuyện sau này.
Thạch Đầu buồn bực nhìn Triệu Kiến Quốc vẫn không có phản ứng, tiến tới nói nhỏ bên tai Triệu Kiến Quốc, “Không phải là cậu không được chứ?”
Nói xong còn cố ý nhìn xuống nơi nào đó của Phó Doanh Triệu, hài lòng thấy vẻ mặt vặn vẹo trong nháy mắt của người khác, thừa dịp người kia còn chưa phát giận, cách xa khỏi hiện trường gây án, chui vào trong phòng chơi đùa với con gái bảo bối.
Suốt bữa cơm trưa, Triệu Kiến Quốc đặc biệt nổi giận, từ đầu tới cuối đều lạnh mặt, không nói lấy một câu.
Hàn Mai không hiểu ra sao, cũng không buồn tìm hiểu xem ai đã chọc tới anh, một lòng một dạ nhào vào con gái nuôi.
Thạch Đầu đương nhiên là biết ai chọc Triệu Kiến Quốc, trong lòng cười đến nghẹn, chỉ sợ Triệu Kiến Quốc nổi bão, không dám cười lớn tiếng, buồn cười mà không được phép cười thật sự là khó chịu!!






Nhật Ký
Sau khi ăn xong cơm trưa, Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc ngồi lại một chút rồi mới rời đi. Thật ra thì Hàn Mai một chút cũng không muốn đi, cô một lòng đều muốn dính vào trên người đứa bé, ôm con gái nuôi không muốn buông tay, nếu không phải người bên cạnh đang bày ra khuôn mặt thối, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn mình thì ngay cả cơm tối cô cũng muốn ăn luôn ở nhà Thạch Đầu.
Ra khỏi nhà Thạch Đầu, Hàn Mai cùng Triệu Kiến Quốc cũng không về ngay Hàn gia, mà lấy chìa khóa vào căn nhà cũ của Triệu gia.
Hàn Mai nghĩ sau này cô và Triệu Kiến Quốc cũng không có mấy cơ hội trở về ở căn nhà này nữa, mấy lần về quê đều ở tại nhà mẹ, dù sao căn nhà này quanh năm suốt tháng cũng không có người ở, muốn thu dọn nhanh chóng cũng phiền toái, hơn nữa cô và Triệu Kiến Quốc cũng chỉ ở lại mấy ngày là về bộ đội rồi, cho nên Triệu Kiến Quốc tính thừa dịp hôm nay đến nhà Thạch Đầu ăn cơm, thuận tiện đem đồ còn dùng được mang về nhà mẹ.
Trong nhà thật ra cũng không có thứ gì đáng giá, lúc kết hôn Hàn Mai cũng bởi vì kế hoạch nửa năm sau sẽ tới theo quân, nên cũng không mua thêm nhiều đồ, chỉ mua một chút đồ dùng hàng ngày cần đến mà thôi. Hơn nữa, trước khi đến bộ đội, cô đã thu dọn chút đồ mang về nhà mẹ, hiện tại trong nhà này ngoại trừ chăn bông mới lúc cô kết hôn mang theo ra cũng không có thứ gì đáng cầm đi nữa.
Bốn giờ sáng hôm nay, Tú Tú đột nhiên lay tôi tỉnh dậy, cô ấy kêu đau bụng, có thể là sắp sinh. Tôi lúc ấy liền hoảng hồn, không biết phải làm gì mới phải, thật lâu mới phản ứng lại được, vội vã mặc quần áo tử tế sang gõ cửa nhà Thạch Trung. Mẹ hắn làm bà đỡ hơn 30 năm, giao Tú Tú cho bà cũng sẽ không xảy ra chuyện gì. Chỉ mong là không có chuyện gì xảy ra! Mặc dù đứa bé Tú Tú mang trong bụng không phải con ruột của tôi, cũng không phải là đến trong sự mong chờ, nhưng tôi hi vọng nó có thể bình an từ trong bụng mẹ đến nhân gian, tôi sẽ yêu thương nó như con ruột…”
Đọc đến đây Hàn Mai bất chợt khép sổ lại, tay đang nắm quyển sổ cũng run lên, lòng bàn tay không tự chủ toát mồ hôi, trái tim cũng đập lọan lên trong ngực. Nếu không phải cô đang ngồi, nói không chừng hiện tại đã không thể đứng vững rồi. Hiện tại trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, không ngừng lặp lại dòng chữ “không phải con ruột của tôi” , “không phải con ruột của tôi”….
Những chữ này không ngừng nhảy ra trong đầu Hàn Mai, tựa như đơn khúc tự động tuần hoàn tái diễn từng lần một.
Hàn Mai cứ như vậy ngồi bên cạnh hòm gỗ lớn, cố gắng hít sâu mới từ trong khiếp sợ hồi phục lại tinh thần. Cô nỗ lực thật lâu mới bình ổn được tâm trạng, từ từ suy nghĩ rõ ràng từng điểm một.
Rất rõ ràng, đây là một quyển nhật ký, nếu như không có gì nhầm lẫn thì chính là của cha Triệu Kiến Quốc, người cha chồng mà cô chưa từng được gặp mặt. Bởi vì mẹ chồng Lưu Tú không biết chữ, hơn nữa đoạn văn vừa rồi rõ ràng là ghi chép lại chuyện lúc mẹ chồng sinh Triệu Kiến Quốc. Nhìn chữ viết cũng biết người viết ra có trình độ văn hóa không thấp, mỗi chữ viết ra đều có lực, chỉnh tề thẳng hàng, tự tin, không thể nào là do một người ở nông thôn viết ra được. Lần trước cô nghe lén cha mẹ nói chuyện cũng đã nghe cha nói qua, cha của Triệu Kiến Quốc là thanh niên tri thức, l