Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.

òn tưởng rằng là đến tháng nên không cần để ý. Ai biết buổi tối hôm đó càng ngủ bụng lại càng đau, kinh nguyệt cũng nhiều một cách khác thường, cô mới mơ hồ cảm thấy có chuyện không đúng, đến bệnh viện kiểm tra mới phát hiện đứa bé đã không còn nữa.
Hàn Mai càng nghĩ càng sợ, cảm giác dường như có một chút chất lỏng ấm áp đang thấm ra bên ngoài, tựa như trong giấc mơ, bảo bảo đang từng bước từng bước rời khỏi cô, cảm giác này khiến cô sợ hãi đến cực độ. Cô tựa vào người Triệu Kiến Quốc, một tay đỡ bụng, một tay cùng mười ngón tay của Triệu Kiến Quốc đan xen, mồ hôi trên trán không ngừng thấm ra ngoài, cắn răng thầm nói với chính mình phải tỉnh táo, không được hoảng hốt, đứa bé nhất định sẽ không có chuyện gì, điều duy nhất cô có thể hiện tại chính là ổn định tâm tình của mình, để cho mình bình tĩnh lại.
Triệu Kiến Quốc nhìn vợ cắn răng, dáng vẻ giống như đang chịu đựng khổ sở to lớn, vừa đau lòng vừa nóng nảy, gấp gáp đến nỗi dâng lên hỏa khí, không có chỗ phát tiết liền không ngừng hướng về phía Lục Hạo đang cầm lái mà rống lên, để cho hắn đi nhanh một chút.
Nghĩ tới đây, Triệu Kiến Quốc không tự chủ càng nắm chặt tay Hàn Mai hơn.
Hàn Mai cảm thấy Triệu Kiến Quốc nắm tay cô chặt hơn, cũng dùng sức nắm lại, dúi đầu vào trong ngực anh hít sâu một hơi. Thói đời thay đổi, bây giờ coi như cô còn may mắn, ít nhất lúc này Triệu Kiến Quốc cũng ở bên cạnh cô. Kiếp trước sau khi đưa cô vào viện, Lý Khải Dân biết được đứa bé không còn nữa liền bỏ cô một mình trong bệnh viện, không xuất hiện thêm lần nào nữa, nếu như không phải là bác sĩ và y tá tốt bụng, không biết chừng cô đã không thể vượt qua mấy ngày đó rồi.
Hàn Mai cúi đầu nhìn bụng mình, kéo tay Triệu Kiến Quốc qua đè lên tay cô cùng đặt lên bụng, cô hi vọng đứa bé có thể cảm nhận được cha mẹ không có bỏ rơi con, cha mẹ muốn con, chỉ cần con chịu lưu lại, chúng ta sẽ là một gia đình rất hạnh phúc.
Lục Hạo điều khiển xe cảnh sát chạy như điên, rốt cuộc hơn một tiếng sau cũng tới bệnh viện.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói tình huống của Hàn Mai có dấu hiệu sinh non, thai nhi vẫn còn, nhưng phải nhanh chóng thực hiện các biện pháp giữ thai, lần này may mắn là đưa tới kịp thời, bằng không rất có thể sẽ mất đi đứa bé. Sau khi cấp thuốc cho Hàn Mai, tiêm một mũi, liền bảo cô nằm viện theo dõi mấy ngày, chờ cơ thể ổn định lại.
Hàn Mai vừa nghe đứa bé vẫn còn liền yên tâm, cẩn thận làm theo lời bác sĩ nói, ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh nghỉ ngơi.
Hai ngày này bởi vì phải ngồi, Hàn Mai cũng không có biện pháp tắm rửa sạch sẽ, chỉ là tùy tiện lau qua mặt mũi, sau khi bị bắt cóc lên xe tải vừa nôn vừa toát mồ hôi, còn có chút máu, cả người cô hiện tại đều dính dính rất khó chịu. Hơn nữa mấy ngày kế tiếp đều ở trong bệnh viện, chỉ cần một ít đồ dùng hằng ngày là được, Triệu Kiến Quốc đã về bộ đội trước xin phép nghỉ, thuận tiện cầm theo quần áo cho Hàn Mai tắm rửa, hơn nữa cô cũng có một chút chuyện cần nói với Lục Hạo.
Sau khi Triệu Kiến Quốc đi không lâu thì Lục Hạo cầm bình nước sôi tiến vào.
“Như thế nào? Cảm thấy khá hơn chưa?”
“Tốt hơn nhiều rồi! Hôm nay làm phiền anh, bằng không đứa bé không biết đã ra sao rồi!”
“Cô nói cái gì đó! Vì nhân dân phục vụ mà!” Lục Hạo bị Hàn Mai khen đôi câu, còn có chút ý xin lỗi, đứng đó không biết nên đặt tay ở đâu, liền đi nhanh tới rót cho Hàn Mai một chén nước.
Hàn Mai nhận lấy chén nước trong tay Lục Hạo, từ từ uống vào, bụng cũng cảm thấy ấm áp, tốt hơn khi nãy rất nhiều.
“Phải rồi, vừa rồi ở trên xe thật ngại quá, tính khí của vị kia nhà tôi có chút bướng bỉnh, nói chuyện đều là lớn tiếng như vậy, thật ra anh ấy cũng không có ý gì khác, anh đừng quá để trong lòng.” Lúc này ngược lại đến phiên Hàn Mai ngượng ngùng, Triệu Kiến Quốc bình thường đều rất tốt, nhưng chỉ cần động đến chuyện của cô thì đều không bình tĩnh nổi. Người ta có ý tốt giúp đỡ, anh còn hướng người ta phát khí, sau đó còn không thèm nói cám ơn, nếu gặp người nào để tâm, trong lòng ắt hẳn phải rất ấm ức.
“Ha ha…” Lục Hạo không nhịn được bật cười, “Cô thật hiểu rõ cậu ta, tiểu tử kia thật đúng là tên đầu bò bướng bỉnh!”
“Hai người biết nhau sao?”
“Ừ! Anh rể của tôi là Đoàn trưởng của cậu ta, trước kia tôi cũng ở trong bộ đội mấy năm. Tính ra tôi và Triệu Kiến Quốc biết nhau cũng phải 4 năm rồi.”
“Không thể nào! Anh là em trai của chị Vân Tú?”
“Chuyện này có gì mà tôi phải lừa cô chứ?” Thấy Hàn Mai không tin, Lục Hạo cười hỏi.
“Chị em họ?” Nếu không làm sao lại một người họ Dương, một người họ Lục chứ?
Lục Hạo biết trong lòng Hàn Mai đang nghĩ gì, nói, “Không phải! Tôi là theo họ cha, còn chị tôi là theo họ mẹ.”
Hàn Mai vừa nghe trong đầu liền hiện lên bốn chữ “Gia đình ly hôn”. Cẩn thận ngẫm lại, nhất định là như thế bằng không làm sao em trai chỉ là cảnh sát nhỏ ở ga tàu mà chị gái lại là bà chủ của công ty lớn, chỉ riêng xưởng trái cây đóng hộp đã bao nhiêu công nhân rồi, nghe nói bây giờ còn đang tính toán mở rộng sang lĩnh vực nhà đất. Hàn Mai không thể phủ nhận Dương Vân Tú là người tinh mắ


Duck hunt