Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.
t, hiện tại lĩnh vực nhà đất chưa có mấy người, cạnh tranh cũng không quá mức kịch liệt, hơn nữa Nhà nước vừa mới tiến hành một loạt cải cách kinh tế, có thể nói đây chính là thời kì mấu chốt để phát triển kinh doanh nhà đất, nếu có thể nắm chặt cơ hội này, tương lai mười năm nữa nhất định sẽ không hối hận.
Lục Hạo vừa nhìn cũng biết Hàn Mai đang nghĩ sai, cũng đúng thôi, ai bảo gia đình anh lại đặc biệt như vậy!
“Năm đó chuyện cha mẹ tôi bị ông ngoại tôi phản đối, mẹ tôi trong lúc tức giận đã bỏ nhà chạy trốn theo cha tôi, đến khi mang thai chị gái mới chịu trở về. Lúc ấy ông ngoại giận đến mức nằm trên giường mấy ngày không dậy nổi, mẹ tôi ôm bụng bự cùng cha quỳ gối bên cạnh giường ông, sau đó rốt cuộc ông ngoại cũng mềm lòng, đau lòng cho con gái duy nhất, cộng thêm đứa bé trong bụng mẹ nữa nên mới đồng ý cho cha mẹ tôi ở chung một chỗ, có điều đứa bé trong bụng mẹ tôi sau khi ra đời phải theo họ Dương, tương lai kế thừa sản nghiệp buôn bán của Dương gia. Vì thế hai chị em tôi mới một người theo họ cha, một người theo họ mẹ. Thật ra thì sau khi chị gái tôi ra đời, ông ngoại vừa thấy là con gái liền hối hận, đến khi tôi được sinh ra ông có ý muốn bồi dưỡng tôi thành người nối nghiệp, nhưng tôi lại dốt chuyện kinh doanh, ngược lại chị gái tôi từ nhỏ đã thông minh, hiện tại công ty đều là do một mình chị ấy quản lý. Tôi nhớ khi còn bé, ông ngoại luôn cầm tẩu thuốc gõ đầu tôi, vừa gõ còn vừa mắng tôi sao lại không di truyền khôn khéo của ông, đầu gỗ không có chỗ dùng, cuối cùng còn liên lụy đến cha, làm cha cũng bị mắng. Sau khi mắng vài chục năm, cuối cùng ông ngoại cũng chết tâm với tôi, mà chị gái lại sinh chắt trai cho ông nên mọi ý định của ông đều chuyển tới trên người chắt ngoại rồi. Ông tôi còn nói, tâm nguyện lớn nhất trước khi chết của ông chính là bồi dưỡng được người có thể tiếp quản sản nghiệp cả đời của ông, ông phát hiện tôi không thể hoàn thành tâm ý này nên đã chuyển dời chiến trường. Có điều, nói thật, tôi cảm thấy ông ngoại tôi cũng không thực sự thông minh đâu, nếu không làm sao lại phải tốn hai mươi năm mới phát hiện ra đạo lý dễ hiểu như vậy chứ? Cô nói có đúng không?”
……………
Hàn Mai nghe Lục Hạo nói một tràng dài, cảm thấy hai ông cháu nhà này chính là một đôi dở hơi, tâm tình cũng vì thế mà buông lỏng không ít. Nhưng cô cũng không quên chuyện muốn hỏi.
“Đúng rồi, các anh làm sao mà tìm được tôi vậy?”
“Sau khi cô bị bắt đi thì tôi đến, chỉ cách có vài phút thôi. Lúc đầu cũng không xác định được người bị bắt đi có đúng là cô không, sau đó gặp Triệu Kiến Quốc quay lại tìm người nên mới khẳng định được. Sau đó chúng tôi lập tức đuổi theo phương hướng cô bị mang đi, trên đường gặp một ngã ba, chúng tôi thật sự không biết cô bị bắt đi theo hướng nào, cũng may là Triệu Kiến Quốc nhà cô tỉ mỉ, phát hiện vết xe lưu lại, chúng tôi mới theo hướng bên phải mà đuổi theo, để bảo đảm mọi khả năng, chúng tôi còn phái thêm một xe khác đuổi theo hướng bên trái. Sự thật chứng minh là Triệu Kiến Quốc không đoán sai, chúng tôi đi theo con đường bên phải được hơn mười phút thì nhìn thấy một chiếc xe hết xăng bị bỏ lại bên đường, đoán là mấy tên bắt cóc cô chưa chạy tới nơi thì hết xăng ở chỗ này, trên đường cũng không có nhiều xe qua lại nên chúng tôi phỏng đoán bọn chúng sẽ cản xe trên đường xin đi nhờ nên tiếp tục đuổi theo phía trước. Tài xế xe tải cho các cô đi nhờ có lẽ là phát hiện ra có chuyện không đúng, nên nhờ bà chủ tiệm tạp hóa cầm tấm vé tàu cô đưa đi báo án, vừa đúng lúc bị chúng tôi gặp được trên đường. Triệu Kiến Quốc nhìn vé tàu liền xác định người trên xe nhất định là cô, nhưng vì cô ở trên xe nên chúng tôi cũng không dám trực tiếp tiến lên bắt mấy gã kia. Vì thế mới đi theo bà chủ tiệm tạp hóa len lén từ cửa sau đi vào tiệm, sau khi hỏi rõ tình huống từ tài xế xe tải, chúng tôi quyết định dẫn dụ từng tên một đi vào trong tiệm. Nhưng Triệu Kiến Quốc vẫn không yên tâm, liền giả làm công nhân bốc vác từ phía sau trèo lên mui xe, chuyện sau đó thì cô biết rồi đấy.”
“Vậy các anh đã biết vì sao mấy người đó lại muốn bắt tôi chưa?” Hàn Mai nhìn chằm chằm Lục Hạo, cẩn thận hỏi.
“Lúc ở trên xe, tôi và Triệu Kiến Quốc cùng cho là lần trước ở trên xe lửa cô tố cáo Phương tỷ nên đồng bọn của ả mới thay ả bắt cô báo thù. Nhưng đến khi bắt được hai tên trong tiệm tạp hóa, hỏi ra mới biết bọn họ chỉ là nhận tiền của người khác bắt cô đến địa điểm chỉ định giao cho một người tên là Mã Thuận Phát. Chúng tôi đã cử người đến địa điểm đó bắt Mã Thuận Phát rồi, có phải cô kết thù với hắn không? Bằng không làm sao hắn lại thuê người tới bắt cô làm gì?” Lục Hạo quan tâm hỏi.
Hàn Mai không vội vã trả lời, cô suy nghĩ một lát mới lên tiếng hỏi, “Chuyện này Triệu Kiến Quốc có biết không?”
“Không biết, có vấn đề gì à?" Lục Hạo thấy rất kỳ quái khi Hàn Mai hỏi như vậy, có vẻ như rất quan tâm đến chuyện Triệu Kiến Quốc có biết hay không.
“Thật ra chuyện là như này, trước kia ở quê tôi có hợp tác cùng một người mở tiệm ăn, bởi vì địa điểm mở tiệm không tệ, hơn nữa nghe nói sau này sẽ