Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

a lại, lau qua thân thể, thay quần áo sạch sẽ. Xong xuôi Hàn Mai mở chốt cửa ra, lần nữa nằm lại trên giường. Thay quần áo sạch sẽ xong Hàn Mai cũng cảm thấy thoải mái hơn, hôi hám trên người cũng biến mất, nằm trên giường không bao lâu liền ngủ mất.
Triệu Kiến Quốc mang cơm về thấy vợ đã ngủ rồi, nhưng lại ngủ không yên ổn, không những chau mày mà trên trán cũng toát ra một tầng mồ hôi mỏng, bộ dáng kia của cô khiến Triệu Kiến Quốc cực kỳ đau lòng. Anh để cơm lên bàn, chuyển ghế đến ngồi cạnh giường, vừa nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Hàn Mai vừa gọi cô.
Triệu Kiến Quốc cũng biết hôm nay vợ bị sợ hãi không ít, liền nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, một bàn tay to khẽ vỗ lưng cô.
“Kiến Quốc… Nếu như… em nói là nếu như thôi.. Nếu như bảo bảo không còn, có phải anh sẽ không… không quan tâm tới em nữa?” Hàn Mai ấp a ấp úng một hồi mới đem lời nói ra rõ ràng.
“Em suy nghĩ lung tung gì đấy hả? Anh làm sao có thể không quan tâm em được? Không quan tâm em thì quan tâm người nào chứ? Hơn nữa bác sĩ cũng nói rồi, con chúng ta vẫn còn trong bụng em, chỉ cần em an tâm tĩnh dưỡng, mấy ngày nữa sẽ không còn việc gì nữa, đến lúc đó chúng ta có thể về nhà rồi. Em đừng suy nghĩ nhiều, đứa bé không có việc gì, em cũng không nhìn đấy là con ai sao, cha nó lợi hại như vậy, con trai khẳng định cũng không kém đâu.” Triệu Kiến Quốc nhìn vợ đang loạn tưởng, cố ý đổi chủ đề.
“Anh chắc chắn là con trai sao? Không thể là con gái sao? Chẳng lẽ em sinh con gái thì anh không cần?” Hàn Mai bĩu môi hỏi.
“Ai bảo thế! Con trai hay con gái đều tốt, chỉ cần là em sinh đều tốt! Nếu là con trai, anh sẽ dẫn con về quê cho tiểu tử Thạch Đầu kia tức chết; là con gái thì nhất định sẽ xinh đẹp hơn nha đầu nhà cậu ta, anh cũng dẫn con về nhà chọc tức hắn.”
Hàn Mai trợn trắng mắt, nghĩ thầm sao chuyện gì người đàn ông này cũng so với Thạch Đầu vậy? Cô suy nghĩ một chút liền nói tiếp, “Vậy cũng chưa chắc, mọi người đều nói con gái giống cha, con gái nuôi của em chính là được khắc ra từ Thạch Đầu. Anh nghĩ xem, về sau con gái chúng ta chưa chắc đã bằng một nửa con gái của Thạch Đầu đâu.”
Triệu Kiến Quốc nghĩ cũng thấy đúng, con gái nhà Thạch Đầu lớn lên hình như là giống cha nó nhiều hơn. Nếu thế, con gái anh lớn lên sẽ đen giống anh sao? Như vậy làm sao có thể ra ngoài gặp người khác chứ?
“Anh thấy vẫn là sinh con trai đi! Con trai lớn lên giống em là tốt nhất, cho dù ít nói một chút nhưng vẫn có thể lấy được vợ. Nếu sinh con gái lớn, tốt nhất là cũng giống em, chẳng may mà giống anh thì thật sự nguy to, không ai thèm lấy lại về nhà oán trách cha nó.”
Hàn Mai vừa nghe liền cười, tất cả cảm xúc không vui vừa rồi đều ném ra sau gáy, cười đến nghẹn nói với Triệu Kiến Quốc, “Anh rất hiểu bản thân mình nha!”
“Dĩ nhiên!” Triệu Kiến Quốc thấy vợ cười lên, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng con trai hay con gái cũng không phải em muốn là được, mẹ em nói có người cả đời muốn sinh con trai nhưng sinh mười mấy lần đều là con gái, em nghĩ chuyện này còn phải xem duyên phận giữa cha mẹ và con cái nữa.”
Triệu Kiến Quốc nghe vợ nói như vậy liền ngồi thẳng lưng, nhìn bụng vợ căng thẳng nói, “Tiểu tử thối, con nhất định phải chui ra cho lão tử, nhớ chưa?!”
Hàn Mai bị dáng vẻ nghiêm túc của anh chọc cười, vô lực nằm trên người Triệu Kiến Quốc.
Triệu Kiến Quốc thấy tâm trạng của vợ đã tốt hơn liền lấy cơm trên bàn tới, cẩn thận đút cho cô. Từ sáng đến giờ Hàn Mai chưa ăn gì, quả thật có đói bụng, cộng thêm vừa rồi bị Triệu Kiến Quốc trêu chọc, tâm tình cũng tốt lên, lại có anh ở bên cạnh nữa, khẩu vị vì thế cũng cực kỳ tốt.
Hai người anh một miếng em một miếng, không chú ý có người đứng ngoài cửa.
Dương Vân Tú ở nhà nghe Ngô Bân gọi điện nói Hàn Mai nằm viện, lập tức giật mình chấn kinh, sau khi hỏi rõ ràng liền vội vàng gọi bảo mẫu trong nhà nấu cháo gà mang tới bệnh viện.
Triệu Kiến Quốc là do một tay chồng chị - Ngô Bân dẫn dắt, giao tình cũng vài chục năm rồi, chồng chị xem Triệu Kiến Quốc như em trai ruột mà đối đãi, còn giao phó cho chị phải để ý, chăm sóc vợ của Triệu Kiến Quốc. Bình thường chị vô cùng chán ghét loại người dựa vào quan hệ mà bò lên này, chị tuyệt đối không cho phép loại chuyện này xuất hiện trong công ty của mình, cho nên khi lão Ngô bảo chị an bài công việc cho Hàn Mai, chị chỉ coi Hàn Mai như những quân tẩu khác, ngay cả mặt mũi người ta cũng không nhìn, trực tiếp giao cho Lâm Bảo Phong lo liệu. Sau này cũng là vì Lâm Bảo Phong báo cáo lại công việc trong xưởng thì chị mới nghĩ tới dù sao cũng là vợ anh em của chồng, mà còn là lần đầu tiên lão Ngô mở miệng nhờ chị giúp đỡ, thế nào cũng phải cho anh ít mặt mũi.
Nghĩ như vậy nên chị mới lên tiếng hỏi thăm Hàn Mai, không nghĩ tới Lâm Bảo Phong lại đánh giá cao Hàn Mai, nói sau khi tới xưởng, Hàn Mai rất nhanh đã thân quen với những công nhân khác, còn dạy họ cách hoàn thành công việc nhanh hơn, dựa vào khả năng của cá nhân mà phân công hợp tác, nhờ phương pháp của cô mà hiệu suất công việc tăng lên không ít, hiện tại những công nhân kia trên căn