Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
y tá trả lời rất tỉnh táo. Nhìn người đàn ông này cũng đã lớn tuổi, hẳn là gấp gáp muốn có một đứa con trai, bằng không cũng sẽ không để vợ anh ta đã hơn ba mươi rồi mà vẫn còn mang thai.
Người đàn ông kia suy nghĩ trong chốc lát liền ký tên, y tá nhận lại giấy, nhìn qua chữ ký rồi lại xem thường nhìn người đàn ông kia một cái, không nói gì, xoay người đi vào phòng sinh.
Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người đàn ông kia, anh ta cũng chẳng cảm thấy có gì không đúng, ảo não ngồi lại trong góc chờ đợi.
Triệu Kiến Quốc nắm tay thật chặt, gân xanh nổi hết lên, anh không ngồi yên nổi nữa, liên tục đi đi lại lại trước cửa phòng sinh.
“Kiến Quốc, cậu đừng quá lo lắng, phụ nữ sinh con chính là chậm như thế đấy! Năm đó tôi sinh con trai cũng phải đau hết một ngày một đêm! Mai Tử đã vào phòng sinh rồi, cũng nhanh thôi! Huống chi, còn có Vương trưởng khoa trong đó, cậu không cần lo lắng đâu!” Thấy Triệu Kiến Quốc khẩn trương, Dương Vân Tú nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Đúng, đúng! Vợ tôi cũng nói phụ nữ khi sinh con giống như đi nhà vệ sinh vậy, cố hai cái là đứa bé đã ra ngoài rồi! Cậu đừng lo lắng quá!” Lâm Đại Vĩ nói đều là thật, có điều anh không nói cho Triệu Kiến Quốc biết lúc ấy vợ của anh đau đến mức dám cầm đầu đi đánh người!
Lục Hạo cùng Tạ Phi bình thường miệng lưỡi đều trơn trượt, lúc này lại đồng thời không biết nên nói gì, chỉ đơn giản vỗ bả vai Triệu Kiến Quốc khích lệ.
Triệu Kiến Quốc đang đứng trước cửa phòng sinh, lập tức đi tới trước mặt Lâm Đại Vĩ hỏi có thuốc lá hay không.
Lâm Đại Vĩ nghĩ thầm, tiểu tử này không phải là bị vợ bắt cai thuốc rồi sao? Thế nào bây giờ lại muốn hút?
Triệu Kiến Quốc trực tiếp cầm cả bao thuốc trong tay Lâm Đại Vĩ, ngồi xuống ghế châm một điếu.
Trong phòng sinh, Hàn Mai cắn răng dùng sức dưới hạ thân.
“Cố gắng lên! Đã thấy đầu của đứa bé rồi, rất nhanh là có thể đi ra rồi!” Y tá hộ sinh một mực ở bên tai động viên Hàn Mai, thỉnh thoảng lại thông báo với cô về tình trạng của đứa bé.
Hàn Mai cũng cảm thấy bảo bảo đang dần dần đi ra khỏi bụng của mình, liền điều chỉnh hô hấp, dùng sức lần cuối. Chỉ nghe tuột một tiếng, Hàn Mai lập tức cảm thấy đứa bé chui ra khỏi bụng mình, tiếp đó là tiếng khóc vang dội của bảo bảo.
“Chúc mừng cô! Là một tiểu tử mập mập, bảy cân hai*, cô nhìn con trai của cô đi!” Làm xong kiểm tra, Vương trưởng khoa tươi cười ôm đứa bé tới trước mặt Hàn Mai.
(*1kg của Trung Quốc = 0,5kg của Việt Nam)
Hàn Mai chống thân thể lên nhìn vật nhỏ đã hành hạ cô nửa ngày nay, khuôn mặt hồng hồng đầy nếp nhăn, mắt còn chưa mở ra được, đôi tay nhỏ bé nắm thành đấm đặt trước ngực, có thể là do ngâm trong nước ối quá lâu nên da tay hơi nhợt nhạt. Hàn Mai sờ sờ cằm con trai, nó như sợ nhột liền lập tức rụt cổ lại, cọ xát trên tay của cô.
Hàn Mai mong đợi hai kiếp, hôm nay rốt cuộc cũng được làm mẹ, hơn nữa còn là con của cô và Triệu Kiến Quốc, vui mừng rơi nước mắt.
Vương trưởng khoa giao đứa bé cho bác sĩ khoa nhi xong liền vội vã muốn đi ra ngoài báo tin cho bạn học cũ, vừa mới xoay người liền cảm giác vạt áo bị người khác kéo lại, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hàn Mai giống như đang chịu uất ức rất lớn, nhăn mặt nặn ra một câu từ trong kẽ răng, “Khoan… Còn một đứa nữa!”
Theo câu đã nói ra, một vòng đau bụng sinh mới lại bắt đầu, hiện tại nếu như còn sức lực, Hàn Mai chỉ muốn quất hai bàn tay của chính mình, ai bảo cô không có việc gì lại đi mua tranh Tết là hai đứa bé sinh đôi đây?
Có điều cũng may là thai thứ hai không khiến Hàn Mai phải chịu đau nhiều, chỉ mấy phút sau là đứa bé đã chui ra rồi.
“A..! Cô thật đúng là có phúc, vừa có con trai lại vừa có con gái!” Vương trưởng khoa lại ôm tới một bé gái cho Hàn Mai nhìn.
Sinh đôi. Hàn Mai sớm đã kiệt sức, phải nhờ đến y tá đỡ sau lưng cô mới hơi ngẩng đầu lên được, Nhìn con gái rõ ràng gầy yếu hơn anh trai, trong lòng cô không tránh khỏi lo lắng, vội vàng hỏi, “Sao lại gầy như vậy? Thân thể con gái tôi không có vấn đề gì chứ bác sĩ?”
“Cô yên tâm! Con gái của cô tuy nhẹ hơn anh trai nó một chút, chỉ có bốn cân tám, nhưng đây là thể trọng bình thường của trẻ sơ sinh, không có vấn đề gì, cô cũng đừng lo lắng linh tinh, sinh non, mà lại là sinh đôi thường sẽ như vậy, huống chi hai bảo bối nhỏ nhà cô còn sớm hơn tới nửa tháng.”
Lần này, rốt cuộc Hàn Mai cũng yên tâm.
Nặn Người
Triệu Kiến Quốc im lặng ngồi trên ghế dài ngoài phòng sinh, cầm điếu thuốc cuối cùng trong bao ra, dưới chân anh đã đầy một đống tàn thuốc.
Mới vừa rồi anh rõ ràng nghe được hai tiếng khóc của trẻ con truyền ra từ trong phòng sinh, nghĩ chắc là Hàn Mai và sản phụ khác cùng sinh, thế nào đến bây giờ còn chưa có động tĩnh gì? Không biết là có xảy ra chuyện gì hay không?
Thật ra mọi người ai cũng lo lắng, chỉ là không nói ra mà thôi.
Ngay lúc Triệu Kiến Quốc dập tắt điếu thuốc cuối cùng thì cửa phòng sinh mở ra, mọi người lập tức chạy đến, ngay cả người đàn ông ngồi trong góc kia cũ