Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
Mai mím môi cười trộm, ngoan ngoãn đưa tay trái ra.
Triệu Kiến Quốc vừa xoa tay trái cho Hàn Mai vừa nói, “Em ngủ một lát đi, từ rạng sáng đến bây giờ đều chưa ngủ còn gì!”
Hàn Mai cũng cảm thấy mệt mỏi, nghe lời anh nhắm hai mắt lại, trong chốc lát liền ngủ mất.
Triệu Kiến Quốc thả tay trái của Hàn Mai vào lại trong chăn, sau đó cứ ngồi đó, ngơ ngác ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Mai đến mất hồn, không nhịn được đưa tay phải ra áp lên má Hàn Mai, dùng ngón cái vuốt nhẹ lông mày của cô.
Trong giấc mộng, Hàn Mai cảm thấy nhột, khẽ nhíu mày, Triệu Kiến Quốc thấy thế thì hơi nhếch môi lên, thu tay về, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán Hàn Mai.
Vợ à, cám ơn em! Cám ơn em vẫn còn ở đây…
Dương Vân Tú nói chuyện điện thoại xong trở lại, đến cửa phòng bệnh liền thấy một màn như vậy, Triệu Kiến Quốc dĩ nhiên cũng chú ý tới người ngoài cửa, thu hồi nụ cười, không chút để ý quay đầu lại, môt chút cũng không có kinh hoảng bị người ta bắt được làm chuyện xấu.
Ngược lại, Dương Vân Tú cảm thấy không khí có điểm lạ lùng, lúng túng nói, “Hai người tiếp tục, tiếp tục! Chị đi xem hai bảo bối!” Nói xong liền nhấc chân chạy mất, nghĩ thầm tiểu tử Triệu Kiến Quốc này đúng là cưng chiều vợ! Chị nghĩ xem có nên để lão Ngô tới học một ít hay không, nhìn xem người ta thương vợ như thế nào. Lần trước, Hàn Mai nằm viện, lúc chị tới thăm thì thấy Triệu Kiến Quốc bón cơm cho Hàn Mai, trong lòng hâm mộ cực kỳ, nhớ lại chị cùng lão Ngô lúc ấy cũng ngọt như mật giống thế, sau đó là sinh con trai, chị cũng bắt đầu tiếp quản chuyện công ty, dần dần cũng phai nhạt dần.
Từ bệnh viện trở về, càng nghĩ Dương Vân Tú càng thấy cuộc sống của mình dường như bị thiếu hụt cái gì đó, trước kia không lưu ý đến, bây giờ suy nghĩ mới thấy lão Ngô nhà chị không còn giống lúc trẻ cả ngày ở bên tai chị nói những lời buồn nôn nữa. Vài năm qua, chị dành phần lớn tinh lực cho công ty, không lo lắng chuyện trong nhà. Cũng may con trai theo bên người chị, lại có ông ngoại chị chăm sóc, ngược lại chỉ khổ cho cha thằng bé. Có lúc chị bận rộn, hai vợ chồng thậm chí một tháng cũng không gặp mặt nhau, nghĩ con trai phải đợi chị hết bận mới đưa tới thăm cha, bây giờ nghĩ lại khó trách lão Ngô luôn oán trách chị không có thời gian bồi anh, cũng không biết anh có từng hối hận vì đã lấy chị hay không.
Nghĩ tới đây, đột nhiên Dương Vân Tú có loại kích động muốn trẻ lại lần nữa, tìm lại cảm giác yêu đương năm xưa. Ngày hôm sau liền cố ý tìm cơ hộ quấn lấy lão Ngô nhà chị, muốn anh bón cơm cho chị như Triệu Kiến Quốc bón cơm cho Hàn Mai, kết quả Doanh trưởng Ngô đổ ba giọt mồ hôi trên trán, thiếu chút nữa đưa chị tới bệnh viện tâm thần! Lên tiếng hỏi xong ngọn nguồn còn rất không nể tình cười to nửa ngày, cuối cùng bị chị nhìn mới miễn cưỡng dừng lại, cười đến nghẹn liền bắt đầu kiên nhẫn làm công tác tư tưởng cho chị, bảo hai người cũng nhiều tuổi như vậy rồi, con trai cũng lớn rồi, truyền ra ngoài sẽ bị binh sĩ cười cho rụng răng.. Tổng kết lại chính là: lão tử kiên quyết không làm, ngươi muốn làm gì thì làm! Chị giận đến cơm cũng không ăn, sau đó hai người cãi vã cả ngày, vừa thấy mặt đã tức khí!
Thật ra thì, Dương Vân Tú không biết là trong lòng Doanh trưởng Ngô của chúng ta có vài phần hưởng hưởng thụ chuyện gây gổ với chị! Hai vợ chồng anh một ngày không cãi nhau liền không thoải mái, thời gian gặp mặt so với trước kia càng nhiều. Ngô Bân tiếc rẻ nghĩ, nếu sớm biết như thế này có thể khiến vợ anh chạy tới cãi nhau với mình, anh đã sớm làm từ trước! Xem ra sách lược tác chiến trước kia nhất định là sai lầm rồi, làm sao đến bây giờ anh mới phát hiện chứ! Lãng phí vài chục năm, thua thiệt lớn mà! Thật may là còn kịp tu chính, hiện tại, chỉ cần anh thấy nhớ vợ, liền gọi điện tới kích thích cô hai ba câu, hôm sau vợ anh nhất định sẽ thở phì phò đuổi giết tới tận bộ đội, đến lúc đó anh lại dùng chính sách dụ dỗ cùng trấn an, vợ anh sẽ không giận nữa. Người đã trung niên rồi, cuộc sống mấy năm gần đây tuy trôi qua nhẹ nhàng mà rất có tư vị, Doanh trưởng đại nhân chỉ cần nghĩ tới cũng thấy vui mừng!
Tên
Hàn Mai ngủ không được bao lâu liền tỉnh lại, không phải là cô không muốn ngủ, mà hình như là cô đã bắt đầu xuống sữa rồi, bộ ngực căng lên rất không thoải mái, ngủ cũng không ngủ được.
Vừa mở mắt ra đã cô đã thấy Triệu Kiến Quốc đang dịu dàng nhìn mình, Hàn Mai lập tức cảm thấy ấm áp trong lòng.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ đã tỉnh, vội vàng giúp cô ngồi dậy, vừa muốn nói thì thấy y tá đẩy hai bảo bối đang khóc vào phòng, Dương Vân Tú cũng theo ở phía sau.
“Sao rồi? Sao bảo bảo lại khóc như vậy?” Hàn Mai nghe hai con “Oa oa” khóc lớn thì không chịu nổi, gấp gáp hỏi.
Dương Vân Tú cùng y tá trưởng nghe xong cũng ha ha mà cười lên, người cha này xem ra là thiên vị con gái hơn rồi.
Hàn Mai vừa rồi không kịp chú ý mới tiện tay đưa con gái cho Triệu Kiến Quốc ôm, hiện tại cô mới nhớ đây là lần đầu tiên anh ôm trẻ con! Khi nãy sự tập trung của mọi người đều dành h