Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

ghĩ tìm ra biện pháp để trông chừng cô, anh đặt một mặt gương trên ban công, nếu Hàn Mai cảm thấy bụng không thoải mái thì cầm gương giơ lên, như vậy anh ở trong sân huấn luyện thấy ánh sáng phản chiếu cũng có thể biết là vợ đang gọi mình.
Hàn Mai nhìn Triệu Kiến Quốc đứng ngoài ban công chuyên chú giải thích cho cô vị trí đặt gương, góc độ như thế nào, trong lúc bất chợt liền có loại kích động muốn khóc, đi qua ôm ngang hông anh. Kể từ khi bụng bắt đầu to lên, đã thật lâu rồi cô không ôm anh, đều là Triệu Kiến Quốc từ phía sau ôm cô, hiện tại cô chỉ có thể nghiêng thân mới ôm được anh.
“Anh không cần lo lắng, em và con sẽ không sao đâu!” Hàn Mai kề mặt lên lưng Triệu Kiến Quốc, nhẹ giọng nói ra.
“Anh chỉ còn có em và con…” Anh không quay đầu lại, trong tay còn cầm tấm gương, Hàn Mai không thấy được vẻ mặt của anh, hai người cứ lẳng lặng đứng như vậy, một lúc sau Triệu Kiến Quốc mới thở dài, thả gương trong tay ra, xoay người ôm lấy Hàn Mai.






Sinh Con
Hàn Mai dự định trước ngày sinh dự tính một tuần sẽ vào viện chờ sinh, dù sao ở bộ đội muốn đi ra ngoài đều là đường núi, chưa nói đến chuyện bệnh viện cách có xa hay không, bình thường lái xe ra ngoài cũng đã mất hơn hai giờ đồng hồ rồi, nếu chẳng may bảo bảo lựa buổi tối để ra đời thì càng mất thêm nhiều thời gian.
Nhưng tiểu tử trong bụng Hàn Mai lại giống như có ý định đi ra sớm một chút, cách ngày sinh dự tính nửa tháng, cô cảm thấy số lần máy thai nhiều hơn rất nhiều thời gian trước, cơ hồ là cứ cách mấy phút, tiểu tử này sẽ đạp một lần, hơn nữa động tác cũng mạnh hơn trước kia.
Hàn Mai không có kinh nghiệm nên không biết tình trạng này có phải là sắp sinh hay không, đi hỏi Lưu Anh thì chị cũng không rõ lắm, chị nói mỗi người sẽ không giống nhau, có vài người còn không hề có cảm giác máy thai thì đã vỡ nước ối rồi. Thời điểm chị sinh thì bụng cũng rất an tĩnh, buổi sáng phát hiện có chút máu đỏ, liền đến bệnh viện, chưa tới hai tiếng thì đứa bé đã ra đời. Lúc ấy có một người cùng phòng với chị, vì máy thai hơi nhiều một chút liền cho là sắp sinh, vội vàng chạy tới viện làm thủ tục, bác sĩ kiểm tra xong liền mắng cho cô ấy một trận, nói cô ấy rảnh rỗi, chưa tới lúc sinh còn chạy tới bệnh viện giành chỗ với người khác.
Nghe Lưu Anh nói, Hàn Mai càng thêm không dám khẳng định, nghĩ chờ thêm xem như thế nào, nhưng tới đêm hôm đó, bụng của cô liền bắt đầu đau.
Nghe Triệu Kiến Quốc dặn dò, Hàn Mai cảm thấy rất ấm áp, bụng dường như cũng không còn đau đớn nhiều nữa.
Không bao lâu sau thì nghe thấy tiếng còi xe vang lên từ dưới lầu.
Sau khi leo lên tầng 4, Lâm Đại Vĩ về nhà báo với Lưu Anh trước, để chị ở nhà chăm sóc Bình Bình, còn anh thì sang giúp Triệu Kiến Quốc mang đồ lên xe.
Hàn Mai vốn muốn tự mình đi xuống lầu nhưng Triệu Kiến Quốc nhất định muốn bế cô xuống, cô chỉ có thể thỏa hiệp.
Cầu thang có chút chật hẹp, một người đi thì rộng rãi, hai người đi song song thì có chút cảm giác chen lấn, chứ đừng nói đến người cao lớn như Triệu Kiến Quốc, lại ôm thêm Hàn Mai trong ngực nữa thì đi lại càng khó khăn.
Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai, chỉ có thể nghiêng người thể mới đi được, cẩn thận không để cô bị đập đầu, Hàn Mai tựa vào trong ngực anh, đôi tay ôm chặt cổ của Triệu Kiến Quốc.
Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai lên xe, đặt cô ngồi xuống ghế xong mới chú ý tới mấy người đứng bên ngoài, có người anh biết, có người anh không biết, còn có cả mấy người anh đã gặp qua nhưng không nhớ tên.
Lâm Đại Vĩ đi tới trước mặt Triệu Kiến Quốc, nói, “Bọn họ vừa nghe nói vợ cậu đi bệnh viện đều nói mình lái xe vừa nhanh vừa ổn, nhất thời tôi không biết phải chọn người nào nên gọi tất cả đến, cậu tự chọn một người đi.”
Triệu Kiến Quốc nhìn mấy binh sĩ do một tay anh huấn luyện, đoan chánh chào theo kiểu nhà binh, đi tới đứng trước mặt Tạ Phi nói một câu “Lên xe” liền chui vào trong xe.
Xe quân dụng xanh lá cây nhanh chóng chạy trên đường núi quanh co khúc khuỷu, trong xe, Hàn Mai nằm ngang trên ghế sau, đầu gối lên đùi Triệu Kiến Quốc, tay phải đặt trên bụng, tận lực không để nước ối chảy ra.
Tay phải Triệu Kiến Quốc nhẹ nhàng vuốt tóc Hàn Mai, tay trái nắm chặt tay còn lại của cô, ánh mắt chuyên chú nhìn Hàn Mai, không bỏ sót bất kì vẻ mặt nào của cô, vừa phát hiện ra Hàn Mai lộ vẻ khổ sở liền gấp gáp hỏi cô cảm thấy thế nào? Có đau hay không?
Sinh con có thể không đau sao? Hàn Mai sợ Triệu Kiến Quốc lo lắng nên đều lắc đầu, hơn nữa còn cố gắng mỉm cười với anh.
Tạ Phi chuyên chú lái xe không lưu ý tới chuyện phía sau, nhưng Lâm Đại Vĩ ngồi bên ghế lái phụ lại nhìn thấy tất cả, khó trách mỗi lần vợ anh về nhà đều oán trách anh không thương vợ, anh là người thô lỗ, bảo anh dùng ánh mắt nổi da gà như của Triệu Kiến Quốc nhìn vợ, thực sự anh không làm được.
Rốt cuộc, hơn hai tiếng sau Hàn Mai cũng được đưa vào bệnh viện lúc.
Y tá ghi thủ tục vẫn còn nhớ Hàn Mai, bởi vì Vương trưởng khoa đã sớm thông báo phải lưu lại một phòng bệnh cho sản phụ tên


The Soda Pop