Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
ng xông tới.
Bởi vì chuyện đột nhiên xảy ra, Hàn Mai không kịp phản ứng, đến khi nghe được tiếng cười ở bên cạnh mới hiểu mọi người đang cười cái gì, trong nháy mắt liền đỏ bừng mặt, hận không thể một tát đập chết Triệu Kiến Quốc tại chỗ! Người đàn ông này thế nào lại kích động thành ra như thế! “Nặn người”? Người nặn không phải là anh sao? Thời điểm cô nặn anh không có mặt chắc? Không có anh, một mình cô có thể tự nặn ra hai cục cưng sao?
Những người khác đứng bên cạnh cũng bị hai vợ chồng nhà này chọc cười.
“Đúng thế! Mai Tử, em sao có thể nặn ra hai đứa liền như vậy đây? Cũng quá có phúc phần đi!” Dương Vân Tú cười trêu ghẹo một câu liền lặng lẽ phân phó Lục Hạo đang có vẻ mặt phức tạp đứng bên cạnh về nhà bảo bảo mẫu hầm canh móng heo đậu phộng mang tới, còn chị thì đi gọi điện báo tin mừng cho lão Ngô.
Lục Hạo nhìn Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc, lại nhìn hai bảo bảo đáng yêu một lần, thoải mái cười cười, không lên tiếng chào hỏi mà lặng lẽ rời đi.
Lúc này, Lâm Đại Vĩ vẻ mặt mập mờ tiến tới bên tai Triệu Kiến Quốc, nhỏ giọng nói, “Chuyện làm sao nặn người cũng không cần thiết phải hỏi vợ cậu! Bình thường cậu nặn như thế nào thì chính là nặn như thế đó!” Lâm Đại Vĩ không nhịn được, cười to hai tiếng, không có ý tốt, tiếp tục nói, “Hay là hai vợ chồng cậu đa dạng quá, mỗi ngày một tư thế khác nhau, cho nên bây giờ mới không nhớ gì cả!”
Tạ Phi khó gặp được cơ hội khiến Phó Doanh đại nhân kinh ngạc, cũng không tính bỏ qua, liền đứng bên kia vỗ vai Triệu Kiến Quốc, nói, “Anh xem, bọn em đi theo anh bao nhiêu năm rồi, chuyện may mắn không có, ngược lại phải chịu không ít khổ, ngày nào đó anh nhớ ra chiêu thức rồi, nhất định phải nhớ nói với bọn em một tiếng, dầu gì cũng phải truyền thụ cho em hai chiêu, tương lai em cũng muốn sinh Long Phượng thai, như thế cũng không phụ lòng cha mẹ đã mất của em, bọn họ có thành quỷ cũng sẽ nhớ đến anh…” Tạ Phi vừa thao thao bất tuyệt nói, vừa bày ra bộ dạng cảm động đến rơi nước mắt.
Mặc dù Lâm Đại Vĩ và Tạ Phi đều rất nhỏ giọng, nhưng Hàn Mai vẫn nghe thấy rất rõ ràng, mặt càng thêm đỏ, lại không thể nói gì, không thể làm gì khác hơn là liếc Triệu Kiến Quốc một cái, làm bộ như cô không nghe thấy.
Triệu Kiến Quốc tỉnh táo lại, vừa rồi anh nhất thời kích động để cho hai tên này thừa cơ, còn hại mình bị vợ xem thường, liền đanh mặt lại. Lâm Đại Vĩ cảm thấy khí thể xung quanh có biến hóa, lập tức dừng tươi cười, thức thời chạy sang bên cạnh, thấy Tạ Phi không có ý dừng lại liền nháy nháy mắt ra hiệu, nhưng người ta đang nói nước miếng văng tung tóe, căn bản không để ý đến ám hiệu của anh, anh muốn giúp cũng không giúp được, chỉ có thể yên lặng cầu phúc cho Tạ Phi.
“E hèm!” Triệu Kiến Quốc cố ý hắng giọng, thấy Tạ Phi cuối cùng cũng yên tĩnh lại, liền bình tĩnh nói, “Viết thêm một báo cáo nữa về lần sát hạch lần trước. Tối nay giao lên!” Nói xong cũng không thèm để ý tới Tạ Phi nữa, trực tiếp đi theo y tá, đẩy Hàn Mai cùng hai đứa bé trở về phòng bệnh.
“Không phải thật chứ? Lần trước không phải anh nói viết rất tốt sao?”
“Bởi vì rất tốt nên mới để cho cậu viết!” Triệu Kiến Quốc không quay đầu lại nói.
“Không cần đùa như vậy! Anh biết rõ lão tử sợ nhất là cầm bút viết…”
Tạ Phi còn đang muốn nói tiếp, thấy Triệu Kiến Quốc quay đầu lại liền lập tức ngậm miệng lại, bộ mặt kìm nén, nhìn sang Lâm Đại Vĩ đang hả hê bên cạnh.
“Nhìn tôi làm gì? Cũng không phải là tôi bắt cậu viết! Tôi thấy cậu cứ ở nơi này suy nghĩ câu chữ đi! Tôi trở về bộ đội trước đây!” Nói xong liền không quay đầu lại chạy đi.
“A! Anh chờ em một chút…” Tạ Phi nhanh chóng đuổi theo.
******************
Về tới phòng bệnh, Hàn Mai muốn tự mình xuống xe đẩy lên giường, nhưng hiện giờ cô không còn chút sức lực nào, Triệu Kiến Quốc không nói hai lời, trực tiếp bế cô đặt lên giường bệnh, một tay nâng nửa người trên của Hàn Mai để cô dựa vào trong ngực anh, một tay điều chỉnh độ cao của gối đầu, sau đó mới cẩn thận đỡ cô nằm xuống, nhẹ nhàng đắp kín chăn cho cô.
Hàn Mai nhìn động tác của Triệu Kiến Quốc, thế nào cũng cảm giác như anh đang chăm sóc một bệnh nhân chân tay tê liệt, không thể tự lo liệu, cô cũng chỉ là hơi mệt thôi. Có điều nhìn anh tỉ mỉ như vậy, Hàn Mai vẫn cảm thấy rất thỏa mãn, không so đo chuyện Triệu Kiến Quốc khiến cô mất mặt khi nãy nữa.
Hai bảo bối vừa bị y tá đưa đi tắm, một lát nữa mới có thể trở về, hiện tại trong phòng bệnh chỉ có Hàn Mai và Triệu Kiến Quốc.
“Sao tay lại lạnh như vậy? Có phải có nơi nào không thoải mái không?” Triệu Kiến Quốc ngồi ở đầu giường, nắm tay phải của Hàn Mai, cau mày hỏi.
Hàn Mai không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn anh, hưởng thụ sự dịu dàng khó có được của người đàn ông này.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ chỉ im lặng cười, căn bản là không coi trọng thân thể của chính mình, chân mày càng nhíu chặt hơn, dịch góc chăn giúp cô liền bắt đầu dùng hai bàn tay to lớn của mình bao quanh tay của Hàn Mai, từ từ xoa nắn, cảm thấy tay cô ấm trở lại mới đem tay phải của Hàn Mai thả lại trong chăn, nghiêm mặt nói, “Tay kia!”
Hàn