pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quan Hệ Nguy Hiểm

Quan Hệ Nguy Hiểm

Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

oát, nghe tiếng sấm sét và tiếng mưa rơi ở bên ngoài. Nước mưa từ trên người họ chảy xuống ướt sũng nền nhà.
Lục Tử Mặc đột nhiên xoay người nằm đè lên Sơ Vũ. Anh ôm cô chặt đến nỗi Sơ Vũ không thở nổi. Tim Lục Tử Mặc đập mạnh, như truyền cho Sơ Vũ nỗi bất an và sợ hãi không thể nói ra lời của anh.
“Sơ Vũ”, Lục Tử Mặc hơi buông lỏng người cô: “Tôi còn có một việc cần giải quyết. Em hãy ở đây đợi tôi…”
Lục Tử Mặc định đứng dậy, Sơ Vũ liền nắm chặt tay áo anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Lục Tử Mặc! Nếu anh tin em thì hãy cho em biết tất cả những chuyện liên quan đến anh. Dù có chết, cũng đừng để em chết không minh bạch”.
Lục Tử Mặc hơi sững người, họ nhìn nhau hồi lâu. Cuối cùng, Lục Tử Mặc cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Tôi xin lỗi, Hạt mưa nhỏ”.
Trước mắt Sơ Vũ đột nhiên tối sầm, vật cuối cùng cô nhìn thấy là một con dao rơi xuống.






Vào giây phút Sơ Vũ ngất lịm trong lòng Lục Tử Mặc, một tiếng cạch nhẹ vang lên hòa lẫn tiếng sấm sét, Lục Tử Mặc ngẩng đầu nge ngóng trong bóng tối, toàn thân ở trạng thái cảnh giác cao độ như một con báo rình mồi.
Nơi này là cứ điểm bí mật của Lục Tử Mặc ở Chiang Rai, một ngôi nhà bằng gỗ hai tầng nằm giữa hoa viên trồng nhiều cây cối. Lúc này, anh và Sơ Vũ ở phòng khách tầng một. Tiếng cạch nhẹ đó lập tức biến mất như tiếng côn trùng đâm vào mạng nhện, nhưng cũng đủ thu hút toàn bộ sự chú ý của Lục Tử Mặc.
Trên tầng hai có tiếng bước chân người. Mặc dù người trên tầng cố tình đi rất khẽ nhưng khi dẫm xuống sàn gỗ vẫn phát tiếng động. Lục Tử Mặc lặng lẽ ôm Sơ Vũ ra phía sau sofa. Cô vẫn bất tỉnh nhân sự trong lòng anh.
Như vậy cũng tốt.
Một trận gió lớn thổi tung cánh cửa sổ đang đóng kín ở tầng một, cánh cửa sổ đập mạnh vào tường tạo thành tiếng chát chúa. Mưa gió từ bên ngoài bay vào, làm ướt sàn nhà trong chốc lát. Đúng lúc đó, trong bóng tối xuất hiện tiếng kim loại va chạm lạch cạch.
Sơ Vũ lập tức hiểu ý Lục Tử Mặc. Tầng trên có bốn người đang mai phục, Lục Tử Mặc muốn cô ngồi yên ở đây, anh sẽ đi lấy khẩu súng cất dấu ở lò sưởi. Sơ Vũ gật đầu, Lục Tử Mặc dùng sức ôm chặt cô rồi lặng lẽ cúi người đi về phía lò sưởi.
Từ sofa đến giá sách là một khoảng trống khá rộng, không có thứ gì yểm hộ. Sơ Vũ hồi hộp dõi theo bóng dáng Lục Tử Mặc. Anh lập tức lao vút tới phía giá sách như một cái bóng, nhanh đến mức Sơ Vũ không kịp nhìn. Sơ Vũ chưa định thần, Lục Tử Mặc đã đứng nép mình bên góc giá sách.
Gần như cùng lúc đó, cửa vòm nối phòng khách và phòng sinh hoạt xuất hiện hai người đàn ông. Chúng mặc đồ đen hòa lẫn vào bóng tối. Sau khi vào phòng, chúng lập tức chia ra hai bên trái và phải, nấp sau bàn gỗ chân cao bên cạnh sofa. Trên tay chúng là khẩu súng bắn tỉa có tia laser. Họng súng đen ngòm thò ra từ hai bên Sơ Vũ, thỉnh thoảng ánh chớp phản chiếu vào tạo thành cảnh tượng rùng mình.
Sơ Vũ gần như ngưng thở. Cô lấy tay che miệng, cố gắng thu nhỏ người. Có cảm giác chúng ở rất gần cô. Sơ Vũ chống một tay xuống nền đá, cảm giác lạnh lẽo từ nền đá truyền qua bàn tay Sơ Vũ vào thẳng tim cô.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió thổi hạt mưa vào phòng làm ướt mặt Sơ Vũ. Khi hai người đàn ông xuất hiện, phản ứng đầu tiên của Sơ Vũ là nhìn Lục Tử Mặc bên giá sách. Ở vị trí đó, anh đứng ngay trước mặt chúng, như một tâm điểm tốt nhất. Tuy nhiên khi Sơ Vũ đưa mắt về phía giá sách, Lục Tử Mặc đã mất dạng.
Mồ hôi lạnh hòa trộn nước mưa từ trán Sơ Vũ chảy xuống. Xét từ góc độ tầm nhìn, hai khẩu súng giống như hai con mắt, khu vực đan chéo là điểm mù thị giác, Sơ Vũ tạm thời ngồi ở vị trí an toàn. Nhưng sự an toàn này có thể kéo dài bao lâu? Chỉ cần chúng xác định trong phòng không có người, đứng dậy kiểm tra một lượt. Đến lúc đó, cô sẽ chết chắc.
Bất ngờ phía trước có một vật thể bay đến. Hai người người đàn ông lập tức nổ súng theo phản xạ. Hai phát đạn như hoa lửa trong đêm đen, đồng thời để lộ vị trí của chúng. Bên trái Sơ Vũ có tiếng cạch dưới đất, cùng lúc một vật thể nặng lãnh lẽo rơi trúng chân Sơ Vũ. Sơ Vũ cúi đầu nhìn, đó là một khẩu súng. Không kịp suy nghĩ, Sơ Vũ giơ súng nhằm về một tên sát thủ, hắn cũng giơ súng nhắm thẳng vào Lục Tử Mặc đang ở góc sofa. Tuy nhiên, Sơ Vũ đã nổ súng vào bộ ngực hắn trước khi hắn bấm cò vài giây.
Nòng súng lắp ống giảm thanh, tiếng súng nổ y như tiếng mở nút chai champagne. Tên sát thủ cúi đầu nhìn, dường như không tin vào mắt mình và đổ vật ra ghế sofa. Sơ Vũ lùi lại mấy bước, ngây người một lúc rồi quay đầu. Một cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt cô.
Ở đằng sau Sơ Vũ, Lục Tử Mặc toàn thân nhuộm màu máu đỏ tươi. Một thi thể bị đứt đầu vẫn còn co giật trước mặt anh, mùi máu tanh nồng nặc bao trùm không khí. Lục Tử Mặc vẫn giữ nguyên tư thế siết cổ đối phương. Trên nền máu đỏ là ánh mắt vô cùng lạnh lẽo của Lục Tử Mặc.
Hình ảnh Lục Tử Mặc lúc này khiến trong lòng Sơ Vũ dội lên một nỗi sợ hãi chưa từng có. Từ người anh toát ra cảm giác hoàn toàn xa lạ, lạnh lẽo u ám. Lý trí lại một lần nữa nhắc nhở cô, giữa cô và anh có một hố