Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1487 lượt.
khác thường. Lục Tử Mặc quay đầu rồi nổ máy. Hai bàn tay anh nắm chặt tay lái, chặt đến nỗi lộ đường gân xanh.
“Mấy người hồi nãy là người của Lama?”
Sơ Vũ mở miệng, có lẽ trò chuyện sẽ khiến cô bớt căng thẳng. Lục Tử Mặc im lặng trong giây lát rồi lắc đầu: “Không phải”.
Sơ Vũ chăm chú nhìn Lục Tử Mặc nhưng anh không có ý định giải thích thêm.
Xe Jeep tiếp tục lăn trên đường núi, gần đến bờ sông Mekong, Lục Tử Mặc tắt đèn pha và giảm tốc độ. Lái xe kiểu này trong đêm tối mưa gió chẳng khác nào hành động tự sát. Cũng may lúc này mưa nhỏ đi nhiều, xem ra cơn giông sắp kết thúc.
Cuối cùng xe Jeep dừng lại ở một rặng chuối tây, Lục Tử Mặc đâm xe hẳn vào trong để tàu chuối che bớt thân xe. Lục Tử Mặc đẩy cửa, quay người nhìn Sơ Vũ: “Tôi đi lấy lại lô hàng bị Lama cướp mất”.
Sơ Vũ không lên tiếng, nhảy phắt xuống xe đi theo anh. Lục Tử Mặc nhìn cô một lát, cuối cùng không tỏ thái độ phản đối. Anh cúi thấp người, dẫn Sơ Vũ đi lom khom men theo triền núi.
Sơ Vũ liếc xuống bên dưới, ánh sáng trên con tàu đậu ở bờ sông khiến cô có thể nhìn rõ con tàu trong đêm đen. Lục Tử Mặc lúc xuống xe cầm theo một chiếc hộp màu đen như hộp đựng nhạc cụ. Hai người nằm phủ phục xuống bãi cỏ ướt lạnh. Lục Tử Mặc lặng lẽ mở hộp và bắt đầu lắp ráp.
“Lát nữa tôi sẽ đi xuống bờ sông. Em ở đây làm tai mắt của tôi. Nếu có người tiến đến phía sau lưng tôi, em hãy giết hắn”.
Lục Tử Mặc thao tác rất nhanh, chỉ một phút sau, khẩu súng bắn tỉa đã xuất hiện trong tay anh. Lục Tử Mặc nhấc súng lắp kính ngắm rồi quay sang nhìn Sơ Vũ: “Em có biết dùng không?”
Sơ Vũ lắc đầu, Lục Tử Mặc mỉm cười: “Rất đơn giản, không khác mấy so với loại khẩu súng chơi game. Em hãy ngắm chuẩn chữ thập trên kính ngắm vào đúng mục tiêu em cần bắn”.
Lục Tử Mặc tiến hành thao tác quá trình đổi kẹp đạn cho Sơ Vũ xem. Sau đó anh đưa lại khẩu súng cho Sơ Vũ, vuốt tóc cô: “Nhờ cả vào em”.
Khẩu súng nặng trĩu tay, Sơ Vũ định nói câu gì đó nhưng Lục Tử Mặc đã trượt xuống dốc núi. Sơ Vũ không còn sự lựa chọn nào khác, cô nắm chặt súng hướng về phía con tàu. Thông qua kính ngắm, Sơ Vũ có thể nhìn thấy rõ mọi vật từ xa xa.
Trên tàu có khoảng mười người đàn ông đang bận rộn đi lại chuyển hàng từ một chiếc xe tải trên bờ vào trong khoang. Đèn pha xe tải bật sáng, cùng với đèn trên tàu tạo thành nguồn chiếu sáng. Có thể thấy bầu không khí lặng lẽ và căng thẳng ở trên tàu.
Lục Tử Mặc không xuất hiện trong tầm mắt của Sơ Vũ. Lúc này đột nhiên có tiếng máy nổ vọng đến từ thượng nguồn. Lama từ khoang tàu bước ra ngoài, hắn nhìn về phía thượng nguồn, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.
Một lát sau, từ thượng nguồn có vài con tàu phóng với tốc độ nhanh, chiếu đèn sáng rực vào tàu của Lama. Tiếng loa vang vọng cả khu vực bờ sông: “Người ở trên tàu và trên bờ chú ý, hãy lập tức bỏ những thứ trên tay xuống để chúng tôi kiểm tra. Lập tức dừng tay đứng nguyên tại chỗ để chúng tôi kiểm tra…”
Sơ Vũ nắm chặt khẩu súng bắn tỉa. Một dòng nước không rõ là nước mưa hay mồ hôi chảy xuống từ trán che mờ mắt cô. Bên cạnh cô có tiếng động nhẹ, Sơ Vũ quay đầu, Lục Tử Mặc đã lặng lẽ trở lại. Anh kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi!”.
Lục Tử Mặc giật khẩu súng bắn tỉa từ tay Sơ Vũ. Anh mở cốp xe ném cả khẩu súng lẫn chiếc hộp vào trong, sau đó nhanh chóng leo lên xe nổ máy phóng đi. Lúc này trên bầu trời xuất hiện tiếng kêu ầm ầm, một chiếc máy bay trực thăng bay ngược chiều họ.
“Chuyện gì vậy?”
Sơ Vũ không kịp thắt dây an toàn, cô nắm chặt tay vào tay nắm mở cửa để giữ thăng bằng. Sắc mặt Lục Tử Mặc rất tệ: “Cảnh sát”.
Tiếng ầm ầm của máy bay trực thăng trên trời lúc xa lúc gần. Chiếc máy bay quay đầu đuổi theo họ, cuối cùng dừng lại trên không trung phía trước đầu họ rồi bắc loa cảnh cáo: “Xe Jeep phía dưới mau dừng lại! Xe Jeep phía dưới mau dừng lại!”.
Sơ Vũ giật bắn người, quay đầu nhìn Lục Tử Mặc. Mặt anh lạnh như tiền, không hề giảm tốc độ mà đột nhiên nhấn ga. Chiếc xe Jeep chồm lên , tăng tốc vượt qua máy bay trực thăng trên không trung.
Máy bay trực thăng tiếp tục đuổi theo họ. Do xe tăng tốc bất ngờ nên Sơ Vũ theo quán tính lắc mạnh người, trong giây lát toàn thân cô toát mồ môi lạnh.
Xe Jeep bay qua một mô đất rồi đâm mạnh xuống, Lục Tử Mặc phanh kít, khởi động lại máy. Anh gia tăng tốc độ, chiếc xe xuyên qua đường núi, luồn vào rừng cây bên cạnh.
Chiếc máy bay trực thăng đuổi theo một lúc nhưng không tìm thấy bóng dáng xe Jeep dưới rừng cây rậm rạp nên quay về. Lục Tử Mặc đảo vài vòng rồi lái xe hướng về bờ sông Mekong. Anh dừng lại ở thượng nguồn, cách chỗ tàu của Lama đậu trước đó không xa. Anh bỏ lại chiếc xe kéo Sơ Vũ đi bộ.
Hai người đi xuống dưới nước, nước sông Mekong vừa sâu vừa chảy cuồn cuộn. Lục Tử Mặc dẫn Sơ Vũ đi ngược dòng nước. Một lúc sau trên bờ vọng lại tiếng chó kêu. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ nấp vào một tảng đá lớn gần bờ, nhìn lên con đường núi phía trước có ánh đèn pin loang loáng.
Ánh đèn pin và tiếng chó sủa khiến đêm tối càng thêm phần hỗn loạn. Nước sông vừa sâu vừa lạnh, dòng nước chảy xiết đến nỗi hai người phải