Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diễm
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
sâu cực lớn, dù cô có cố gắng đến mức nào, cô cũng không thể nào mở cánh cửa nội tâm của người đàn ông đó.
Ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong đầu óc Sơ Vũ một giây. Lục Tử Mặc đã lập tức đứng dậy, kéo tay Sơ Vũ chạy thục mạng ra ngoài cửa. Bên trong có tiếng súng nổ vọng theo.
Lục Tử Mặc và Sơ Vũ trốn ở vườn hoa rậm rạp phía sau. Hai tên sát thủ từ tầng hai lao xuống đuổi theo, đạn trúng vào bồn hoa bằng đá dày. Lục Tử Mặc lo Sơ Vũ bị thương, lấy thân mình yểm hộ cô. Nước mưa đã gột sạch máu trên người anh. Lục Tử Mặc cúi xuống nhìn Sơ Vũ: “Em có thể chạy nổi không?”.
Nếu không có cô, chắc Lục Tử Mặc sẽ không bị bó chân bó tay như bây giờ. Sơ Vũ gật đầu. Lục Tử Mặc cúi xuống hôn lên trán cô: “Từ bồn hoa chạy sang bên trái là nhà để xe. Bên trái nhà xe có một cổng ra vào nhỏ. Tôi sẽ chạy về bên phải còn em chạy về trái. Em nhớ đừng quay đầu lại, ra ngoài rồi thì đợi tôi”.
Lục Tử Mặc nói xong liền đứng dậy, Sơ Vũ nắm chặt mép áo anh. Lục Tử Mặc hơi sững người, anh kéo mạnh cô vào lòng hôn lên môi cô rồi đẩy cô ra. Anh biến mất sau lùm cây cảnh trong chốc lát.
Lần đầu tiên Sơ Vũ không nghe theo lời Lục Tử Mặc. Cô nắm chặt khẩu súng anh ném cho cô khi nãy. Việc Lục Tử Mặc di chuyển tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của hai tên sát thủ còn lại. Từ bên này, Sơ Vũ có thể nhìn thấy một người đàn ông trên hành lang.
Sơ Vũ giơ tay nhằm thẳng. Tuy nhiên, tay cô run đến mức không khống chế nổi. Làn mưa trắng xóa khiến tầm nhìn của cô trở nên mờ mịt. Sơ Vũ cố gắng trấn tĩnh, xoa nước mưa trên mặt. Nhưng khi cô chưa kịp nổ súng, một hình bóng chết chóc lặng lẽ tiến lại gần tên sát thủ.
Lần này, Sơ Vũ có cơ hội chứng kiến rõ ràng. Lục Tử Mặc giơ hai tay, một thứ vô hình gì đó tung ra từ đằng sau tên sát thủ, bay qua đầu và khi Lục Tử Mặc siết chặt, cổ hắn bị cứa đứt. Máu tươi phun ra như suối trên mặt đất. Vài chục giây sau, Lục Tử Mặc lại lặng lẽ lấy mạng tên sát thủ còn lại bằng thủ đoạn tương tự.
Lục Tử Mặc quay người mất hút trong bóng tối, anh giống như người con được sinh ra từ bóng tối có thể hợp nhất với bóng đêm bất cứ lúc nào.
Sơ Vũ định bước đi, nhưng cô không còn một chút sức lực nào, ngồi bệt xuống đất trong khi tay vẫn cầm chặt khẩu súng. Tim cô đập thình thịch, Sơ Vũ chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng giết người như ban nãy. Cảnh tượng quá đỗi kinh hoàng vẫn để lại tàn dư trong đầu cô. Chỉ cần nhắm mắt, Sơ Vũ có thể mường tượng ra hình ảnh thi thể đầu lìa khỏi cổ.
Thắt lưng Sơ Vũ bị kéo mạnh lên, Sơ Vũ theo phản xạ giơ súng, một bàn tay giữ chặt khẩu súng của Sơ Vũ. Lục Tử Mặc không biết đến từ khi nào, anh ôm ghì lấy cô. Sơ Vũ nhìn đăm đăm người đàn ông trước mặt. Nỗi sợ hãi dường như không tan biến mà còn đậm đặc hơn. Ánh mắt của Sơ Vũ rơi vào đáy mắt Lục Tử Mặc, khiến anh cứng người trong giây lát.
Lục Tử Mặc kéo mạnh Sơ Vũ đứng dậy, lôi Sơ Vũ đi lảo đảo ra cửa. Anh đạp mạnh cửa, bên ngoài là một ngõ nhỏ, đầu ngõ đậu một chiếc xe Jeep.
Lục Tử Mặc đẩy Sơ Vũ lên xe rồi lôi hai thùng xăng từ cốp sau. Anh xách hai thùng xăng trở lại ngôi nhà. Một lúc sau, Lục Tử Mặc đi ra, nhảy lên xe rồi nhấn ga rời khỏi nơi ngôi nhà chết chóc.
Sơ Vũ không biết Lục Tử Mặc quay lại làm gì. Nhưng chỉ một lúc sau, cô nhìn thấy khói bốc lên từ phía ngôi nhà. Lục Tử Mặc thiêu đốt xác chết, không để lại một manh mối nào cho bất cứ ai. Sơ Vũ hoàn toàn kiệt sức ngồi tựa vào cửa xe. Lục Tử Mặc tập trung tinh thần lái xe, không ngó đến cô một lần.
Trong đêm mưa bão như thế này họ dường như không có nơi nào để đi, con đường bị đêm đen nuốt mất. Ở trong xe đóng cửa kín mít dần dần bốc mùi tanh của máu. Sơ Vũ ngẩng đầu, ban đầu cô còn tưởng máu dính trên người Lục Tử Mặc là máu của mấy tên sát thủ. Nhưng Sơ Vũ nhanh chóng phát hiện có chuyện bất ổn. Vạt áo trước ngực Lục Tử Mặc hoàn toàn nhiễm đỏ, không nhận ra màu sắc trước đây. Sơ Vũ giật mình, thò tay sờ lên ngực anh, bàn tay cô nhuốm máu.
“Lục Tử Mặc”.
Mặt Sơ Vũ tái mét, cô nắm chặt lấy áo Lục Tử Mặc. Hành động của Sơ Vũ kiên quyết đến nỗi Lục Tử Mặc buộc phải dừng xe bên vệ đường. Lúc này họ đã rời khỏi phố xá, nhưng không biết đang ở vùng quê nào. Lục Tử Mặc giữ tay Sơ Vũ lại: “Tôi không sao”.
Sơ Vũ cởi cúc áo Lục Tử Mặc, hình ảnh trước mắt khiến cô rùng mình. Vết thương trên ngực Lục Tử Mặc nứt toác ra. Sơ Vũ đột nhiên hiểu ra thứ vũ khí vô hình Lục Tử Mặc dùng để giết chết mấy tên sát thủ là gì.
Anh đã rút sợi tơ kim loại từ vết thương trên ngực mình.
“Anh cần phải cầm máu”.
Sơ Vũ lên tiếng, cô phát hiện giọng nói của mình bình tĩnh lạ thường. Lục Tử Mặc lại một lần nữa ngăn cô: “Tôi còn phải làm một việc, Sơ Vũ”.
Sơ Vũ không đáp lời cũng không nhìn Lục Tử Mặc. Cô xé vạt áo sơ mi của mình, băng bó qua loa cho anh. Đợi đến khi cô buộc hai đầu vải, Lục Tử Mặc mới nắm tay Sơ Vũ: “Tôi sẽ thả em xuống một nhà nghỉ bên bờ sông…”.
“Em không đi đâu hết”.
Sơ Vũ cất giọng bình thản: “Lục Tử Mặc, em không đi đâu cả”.
Lục Tử Mặc trầm ngâm nhìn cô hồi lâu. Vẻ mặt và giọng nói của Sơ Vũ đều rất bình tĩnh, thể hiện sự kiên định