Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
a ra lệnh bài này, bọn họ đều có thể nể mặt một tí. Còn về phần địa chỉ kia, em hẳn là đoán ra được mà đúng không? Là của Cổ vương Lam Khảm Khảm, nếu như em rảnh thì tranh thủ qua đó đi, nếu đến lúc đó anh có thời gian thì sẽ qua đó gặp em, đến lúc đó anh giúp em xem thân thể của em một chút. Mấy ngày nay thân thể của em tốt rồi sao?"
"Làm sao anh biết được?" Trong lòng của Mạc Yên lại tràn đầy cảm động, lúc Độc Cô Thiên Nhai biết cô đang muốn gì, thì luôn đưa cho cô cái đó.
Mà cô lại không có gì báo đáp.
"Ha ha ha, chỉ cần thật lòng quan tâm một người thì tự nhiên sẽ biết thôi. Yên nhi, em phải chăm sóc tốt cho mình đó."
Nghe được trong lời nói của anh có nồng đậm lo lắng và quan tâm, trong lòng của Mạc Yên lại ấm áp, "Ừ, anh cũng chú ý giữ gìn sức khoẻ nha!"
"Được, chúng ta sẽ gặp nhau ở Nam Cương!"
"Được, đến lúc đó gặp!"
Cúp điện thoại Mạc Yên cười với Thủ trưởng Nhất Hào, "Thủ trưởng Lý, cảm ơn các vị đã quan tâm chúng tôi."
Thủ trưởng Nhất Hào khách sáo cười, "Nam phu nhân khách sáo rồi! Là bạn của Gia chủ Độc Cô, tất nhiên chúng tôi phải chiếu cố kỹ lưỡng. Về sau có việc gì thì cứ đến tìm tôi, hoặc tìm Thủ trưởng Văn cũng được. Chúng tôi sẽ tận lực giúp các vị giải quyết."
"Tôi đây cảm ơn hai vị Thủ trưởng trước rồi."
Lúc ánh mắt của Mạc Yên đảo qua mặt của Tần Kiến Quốc và Tần Thiên Nham, phát hiện lúc Tần Kiến Quốc nhìn cô, sắc mặt phức tạp khó hiểu, mà ánh mắt của Tần Thiên Nham nhìn cô lại vô cùng thâm tình như cũ, mãnh liệt như ngọn lửa, làm cho lòng cô vừa lo vừa sợ.
Mà lúc cô và Độc Cô Thiên Nhai nói chuyện điện thoại thì Nam Bá Đông cũng đã ho khan không ít lần, ban nảy cô chỉ là giả vờ không nghe thấy mà thôi. Đợi trở về chỉ sợ người này sẽ có ý kiến đây.
Từ lúc bước vào Trung Nam Hải đến lúc bước ra, Mạc Yên đều không có nói một câu với Tần Kiến Quốc và Tần Thiên Nham.
Mấy lần Tần Thiên Nham muốn mở miệng nói nhưng lại thôi, tại vì ở nơi này có quá nhiều người nên khó mở miệng, anh chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Nam Bá Đông ân cần giúp đỡ Mặc Yên ngồi lên xe rồi chạy đi.
Tâm lại cảm thấy một trận đau đớn.
Khi nào thì anh mới có thể tốt đẹp nói ra những câu ở trong lòng với Mạc Yên?
Mạc Yên vừa lên xe, Nam Bá Đông đã hỏi thẳng cô, "Yên nhi, nếu như chúng ta không có cơ hội ở cùng nhau cả đời, thì em có nghĩ tới muốn ở chung với Thiên Nhai hay không?"
Mạc Yên nhìn anh, sắc mặt của anh cũng không dễ nhìn, có chút âm u, có chút kềm nén và có chút hờn giận.
Cô biết anh không muốn nói những lời này, nhưng sự thật anh lại không chấp nhận rằng mình không muốn.
Cô chỉ có thể cười nhẹ: "Làm sao vậy? Anh cảm thấy em và Thiên Nhai có khả năng sao?"
Nam Bá Đông chợt nhíu mày, "Làm sao lại không có khả năng? Anh nói cho em biết, mặc kệ là nhìn từ phương diện nào, Độc Cô Thiên nhai đều tốt hơn rất nhiều so với cái thằng nhóc Tần Thiên Nham kia. Nếu như là Thiên Nhai, thì anh sẽ yên tâm ra đi. Nhưng mà nếu như em vẫn muốn lựa chọn Tần Thiên Nham, vậy thì chờ anh nhắm mắt rồi hãy nói."
Mạc Yên bất đắc dĩ than một tiếng, "Có phải anh quá lo lắng rồi hay không? Em nghĩ anh nên quan tâm cho bản thân mình thì hơn!"
Nam Bá Đông cười tự giễu, "Anh đều đã gần chôn tới cần cổ rồi, không chừng một ngày cùng Diêm Vương đi uống trà, anh cần gì phải lo cho mình. Điều anh lo cũng chỉ có em và Nam Tinh. Nếu như anh đi rồi, những người đó sẽ nhân cơ hội làm loạn, em và Nam Tinh..."
Vẻ mặt của anh cực kỳ lo lắng, Mạc Yên vỗ tay anh, "Em biết anh đang lo lắng cái gì, việc này em và Nam Tinh đã có bàn bạc qua. Với lực lượng vũ trang mà chúng ta đã thành lập trong mấy năm qua, bọn họ không đến tìm chúng ta là tốt rồi. Nếu như dám can đảm đến chọc chúng ta, chúng ta nhất định sẽ làm cho bọn họ có đi mà không có về."
Nam Bá Đông nghiêm sắc mặt, "Tục ngữ nói: Minh thương dễ đánh, ám tiễn khó phòng! Cho dù lực lượng vũ trang của chúng ta trong mấy năm này rất lớn mạnh, nhưng nếu những người đó hợp tác đối phó chúng ta, chúng ta sẽ như yếu không địch lại mạnh. Chuyện gì thì cũng cần cẩn thận một chút vẫn tốt hơn!"
Mạc Yên nhìn anh bất đắc dĩ, "Em biết nha, anh cho rằng em vẫn là cô gái được chiều chuộng của mấy năm về trước sao? Nếu như anh thật sự lo lắng cho em và Tiểu Tinh, thì anh phải sống thật tốt cho em."
Nói đến phần sau, giọng nói của Mạc Yên có chút nghẹn ngào.
Nam Bá Đông vươn tay ôm cô vào lòng mình, "Em yên tâm đi, cho dù có thể sống được một ngày, thì anh đều sẽ cố gắng. Anh muốn sống thật tốt cùng em và Nam Tinh."
"Tốt!" Mạc Yên ôm chặt lấy anh.
Quan hệ khế ước của bọn họ đã sớm được giải trừ, bây giờ là quan hệ anh em. Ngược lại làm cho cô buông lỏng được tâm tư của mình, ở trước mặt anh cũng sẽ tự nhiên biểu lộ cảm xúc của mình.
Mạc Yên đã quyết định, chờ đến lúc trở về phủ Vương gia, cô liền thu dọn hành lý, chuẩn bị xuất phát đi Nam Cương tìm Lam Khảm Khảm.
Chỉ có tìm được Lam Khảm Khảm thì mới có thể giải trừ cổ độc của Nam Bá Đông và Nam Tinh. Nếu không chuyện này chưa giải quyết được thì cô sẽ không an tâm được một ngày,