Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.
Nam Tinh nói muốn đưa cho anh một phần quà! Ngoài ra còn có một người được một người tên là Độc Cô Thiên Nhai phái đến, nói là muốn báo cáo gì đó với anh. Anh xem có nên gặp hay không?"
"Đương nhiên là phải gặp! Mau mời!"
Khoé môi của Tần Thiên Nham nâng lên một nụ cười nhạt, hiện tại giống như giờ anh đang muốn đi ngủ thì có người vội vàng tới đưa gối cho anh.
Nhưng suy nghĩ tới Nam Tinh và người của nhà họ Độc Cô, thì họ cũng vì mặt mũi của Mạc Yên mới chịu giúp anh. Trong lòng của Tần Thiên Nham đều nếm đủ loại mùi vị.
Chẳng lẽ những người này không tin anh như vậy sao? Cho rằng năng lực của anh vẫn chưa đủ để đối phó với Hội Hắc Long hay sao?
Bất kể là ai bị người nghi ngờ, trong lòng đều rất khó chịu.
Mặc dù Tần Thiên Nham biết rõ bọn họ có ý tốt, nhưng lòng tự trọng của anh có chút bị tổn thương.
Sau một lúc, Tần Tinh liền dẫn hai người đàn ông một lớn một nhỏ vào phòng tổng giám đốc.
Tần Thiên Nham ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha, ánh mắt sắc bén bẳng thẳng về phía hai người.
Nam Tinh thì anh biết, hôm nay Nam Tinh ăn mặc như một tiểu thân sĩ điển hình, ba lớp đồ tây màu đen, tóc vàng hơi xoăn mê người, đôi mắt xanh đậm lạnh lẽo, trong tay mang theo một hộp lớn màu đen hình chữ nhật, bên trong là quà mà nó muốn tặng cho anh sao?
Ngoài ra còn có một người đàn ông, anh ta rất trẻ, ước chừng cũng chỉ mới hai mươi thôi, ở hai bên huyệt thái dương có hơi đen, khuôn mặt thì gầy yếu, trong đôi mắt một mí loé lên một loại ánh sáng lạnh lùng chân thật, nhưng trên người lại không mang mùi máu tanh, có thể thấy mặc dù người này có công phu cao, nhưng anh khẳng định anh ta không phải là người bước ra từ giữa chiến trường.
Theo Tần Thiên Nham suy đoán, người thanh niên này có thể là một nhà cao thủ rất có gia thế.
Tần Thiên Nham đứng dậy đi đến trước mặt của Nam Tinh, vươn tay ra, "Nam Tinh, cảm ơn con đã tới! Ngồi đi!"
Chỉ cần là người Mạc Yên yêu, anh đều sẽ cho ba phần mặt mũi. Huống chi Nam Tinh nói muốn tới đưa cho anh một phần quà, nói thế nào thì cũng không thể thất lễ với nó được.
Chào hỏi Nam Tinh xong, Tần Thiên Nham nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi kia, vươn tay của anh ra, "Xin chào! Tôi là Tần Thiên Nham, xin hỏi nên gọi cậu như thế nào đây?"
Người đàn ông trẻ tuổi bắt tay với Tần Thiên Nham, cao giọng nói, "Tôi là Độc Cô Thiên Lang, vâng theo mệnh lệnh của gia chủ, tới đây hỗ trợ Tần tiên sinh một tay!"
"Độc Cô tiên sinh, mời ngồi!"
Tần Thiên Nham đưa tay mời, sau đó vẻ mặt bổng nghiêm túc, "Thay tôi cảm ơn ý tốt của gia chủ của cậu, chẳng qua chúng tôi đã có kế hoạch của mình rồi, trong lúc này mà lại đường đột tăng thêm người, chỉ sợ sẽ làm lộn xộn kế hoạch của chúng tôi, ý tốt của các người thì tôi sẽ nhận bằng tấm lòng vậy. Vẫn là phải mời Độc Cô tiên sinh quay trở về rồi!"
"Nếu như anh lo lắng cho thân phận của tôi, thì Tần tiên sinh thật sự đã lo lắng quá nhiều rồi!"
Độc Cô Thiên Lang liếc mắt nhìn Tần Thiên Nham một cái như nhìn thấu sự lo lắng ở trong lòng anh, lấy ra một văn kiện chứng cứ màu đen từ trong túi đồ, đặt ở trước mặt của Tần Thiên Nham.
Khi thấy dấu hiệu Bàn Long đại biểu cho nước Hoa chí cao vô thượng, ngay cả Tần Thiên Nham cũng phải hít vào một hơi.
"Bàn Long", là một đại đội quân giới ẩn của Trung Quốc mà chỉ có nghe trong truyền thuyết, ngay cả Tần Thiên Nham là người có thân phận như thế này, nhập ngũ đã nhiều năm như vậy, mà anh cũng chưa từng có cơ hội được nhìn thấy nhân vật đứng sau "Bàn Long".
Truyền thuyết nói rằng người đứng đằng sau "Bàn Long" đều là từ gia tộc cổ võ.
Truyền thuyết nói tất cả nhân vật trong Bàn Long đều là cao thủ cổ võ, bọn họ vì bảo vệ nước Hoa mà tồn tại, nếu không phải là chuyện nhân hoà và an nguy của nước Hoa, bọn họ tuyệt đối sẽ không ra tay.
Chính bởi vì chưa từng gặp qua bọn họ, cho nên có rất nhiều người cho rằng Bàn Long chỉ là một tổ chức hư cấu.
Mà giờ Tần Thiên Nham lại thấy nhân vật ở trong Bàn Long.
Mà bọn họ chính là vì Mạc Yên mà ra tay, trong lòng của Tần Thiên Nham nổi lên sóng to gió lớn cuồn cuộn.
Anh liền đứng lên chào theo kiểu quân đội với Độc Cô Thiên Lang, "Xin thứ cho tôi không có mắt, đã đắc tội rồi! Sau này vẫn nhờ Độc Cô tiên sinh chỉ bảo nhiều hơn!"
Vẻ mặt của Độc Cô Thiên Lang vẫn nhàn nhạt, không kinh không sợ, không buồn không vui như vậy, "Tần tiên sinh quá khách sáo rồi, các người cứ dựa theo kế hoạch mà hành động đi. Tôi tới đây cũng chỉ muốn bàn về việc phòng thủ cuối cùng thôi, chỉ phòng ngừa vạn nhất."
Tần Thiên Nham cười nói, "Vậy tôi sẽ không khách khí!"
Nam Tinh vẫn ngồi im ở một bên nghe bọn họ chấm dứt cuộc nói chuyện, liền đưa hộp đen đến trước mặt của Tần Thiên Nham, "Đây là quà của tôi tặng cho nhóm của các chú, nhìn xem thử đi!"
Tần Thiên Nham vưa tay mở hộp đen ra, khi thấy ở bên trong toàn bộ là súng đánh lén tối tân nhất, nhất thời hai con mắt của anh đầy kích động, yêu thích không buông tay mà sờ mó súng đánh lén, "Thật tốt quá! Nam Tinh, cảm ơn quà của con! Thật sự là quá tốt rồi!"
Nam tinh nhếc