Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.
lúc nào cũng phải lo lắng cho Nam Tinh và Nam Bá Đông gặp chuyện, thật sự là hành hạ người ta mà.
Dù cho chỉ có một tia hi vọng, cô cũng không muốn buông tay!
Trở lại phủ Vương gia, Mẫn Lạp lại kiểm tra thân thể của Mạc Yên, sau khi xác định rất khỏe mạnh, thì liền cho cô đi nghỉ ngơi nhiều một chút.
Mạc Yên cười gật đầu, trở về phòng thì liền khóa trái cửa lại, thu dọn một ba lô nhỏ hành lý cho một người.
Bây giờ muốn đi ra, thì cô phải lén lút đi, bằng không vì bệnh tim của cô vừa khỏi Nam Bá Đông và Nam Tinh nhất định sẽ tuyệt đối không cho phép cô tự đi ra ngoài một mình.
Bây giờ là giữa tháng chín, nếu như thuận lợi, thì có thể trở về trước lễ Quốc Khánh.
Đúng lúc này điện thoại lại vang lên.
Mạc Yên càm lên xem thì thấy là số lạ, suy nghĩ một chút rồi cô vẫn nghe, "Xin chào, ai vậy?"
Ở bên kia trầm mặc một hồi, sau đó nói một tiếng, "Là tôi!"
Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, làm cho Mạc Yên sửng sốt một phen, sau đó lại nghĩ tới đây là giọng nói của Lương Mộc Lan.
Nhưng mà, giờ cô lấy thân phận là Nam Yên, thì Lương Mộc Lan và cô không hề có quan hệ gì mới phải, vì sao bà ta lại gọi điện cho cô? Bà ta muốn nói cái gì với cô đây?
Mạc Yên nhàn nhạt đáp lại, "Thật xin lỗi! Bà là ai vậy? Tôi biết bà sao? Hay là bà nhấn nhầm số rồi?"
Lương Mộc Lan ở đầu dây bên kia nghẹn đến thiếu chút nữa là không thở được.
Bà vẫn nghĩ Mạc Yên cần phải như trước đây cung kính đối với bà, bất kể là lúc nào thì cũng nên tươi cười chào đón bà mới phải. Nhưng bà lại không nghĩ tới Mạc Yên lại mở miệng bảo là không biết bà như vậy.
Sắc mặt của Lương Mộc Lan lập tức trầm xuống, giọng nói cũng lạnh hơn, "Tôi biết cô là Mạc Yên, tôi là Lương Mộc Lan!"
"Lương Mộc Lan? Thật xin lỗi, tôi không biết bà!"
Nghe giọng nói lạnh lùng xa cách của Mạc Yên, Lương Mộc Lan vừa thẹn vừa tức, nhưng chợt nghĩ lại thì thấy vui vẻ. Xem ra Mạc Yên vẫn khônh chịu nhận lại bọn họ, vậy thì khẳng định là vẫn còn đang oán giận con trai bà, trong lòng cô ta vẫn không thể tha thứ cho Thiên Nham, đó là chuyện không còn gì tốt hơn rồi.
Nghĩ vậy, Lương Mộc Lan cũng hạ giọng nói, "Mạc Yên, tôi cũng không muốn vòng vo với cô, mục đích tôi gọi điện đến chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở cô một tiếng. Cô đã thay tên đổi họ rồi thì xin cô nên làm tốt thân phận hiện tại của mình, cũng đừng qua lại hay dây dưa gì nữa, cô gánh không nổi mà chúng tôi cũng gánh không nổi đâu."
Nhưng bà làm sao ngờ, mắc nghẹn lại chính là bà.
Giọng nói này liền ngăn ở trong ngực của Lương Mộc Lan.
Nhưng nếu như Mạc Yên đã không thừa nhận cô là Mạc Yên, thì Lương Mộc Lan cảm thấy nhẹ nhỏm đi một nửa, cái này có phải chứng minh Mạc Yên thật sự nghĩ không muốn tái hợp với Thiên Nham hay không?
Cho dù là thế nào, có bà ở đây, Mạc Yên đừng nên mơ tưởng làm con thiêu thân bay tới phá đi hạnh phúc của Lý Băng và Tần Thiên Nham.
Ở bên kia Mạc Yên vừa cúp điện thoại thì cảm thấy Lương Mộc Lan thật sự khôi hài.
Con trai bảo bối của bà ta đối với cô như vậy, chẳng những Lương Mộc Lan không có nói một câu xin lỗi, không có một câu mời về nhà mà lại vội vàng cảnh cáo cô, thật sự làm cho cô không còn gì để nói.
Tuy rằng chính cô cũng mong cách Tần Thiên Nham xa một chút, nhưng thái độ của Lương Mộc Lan cũng không phải thái độ tốt đẹp gì, thật đúng là làm cho Mạc Yên cảm thấy mình đang nuốt chết một con ruồi, rất khó chịu.
Trước kia, cô vẫn cảm thấy Lương Mộc Lan là một người rất tốt, tình cảm mẹ chồng nàng dâu của cô và bà không được như tình cảm mẹ con thân thiết, nhưng ít ra cũng không có nảy sinh bất cứ vấn đề nào giữa mẹ chồng nàng dâu, mọi người chung sống với nhau cũng coi như rất hoà hợp.
Không nghĩ tới không gặp vài năm, thái độ của bà lại thay đổi như vậy.
Xem ra, không chỉ Mạc Yên cô thay đổi rất lớn, mà còn có rất nhiều người cũng đều đã thay đổi! Quả thật người và vật đã không còn!
Như vậy cũng tốt, mọi người gặp lại cũng chỉ ghét nhau, không gặp thì tốt hơn!
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy rầu rĩ, và đau khổ.
Tổng bộ "Long Uy Bảo An".
Tần Thiên Nham cầm đầu những người tinh anh nhất của hội cùng nhau tập hợp ở trong phòng của tổng giám đốc một lần nữa.
Bây giờ, bọn họ nhận được mục tiêu của nhiệm vụ là -- Hội Hắc Long của nước R.
Thực lực của Hội Hắc Long rất mạnh, trên danh sách của thế giới, Hội Hắc Long cũng gần bằng với Đảng Ba K của nước M và Mafia của nước Y.
Với thực lực hiện tại của "Long Uy" muốn khiêu chiến với Hội Hắc Long thì thật có chút khó khăn.
Nhưng cho dù có khó đến đâu, thì quyết tâm muốn thu thập Hội Hắc Long của Tần Thiên Nham đều không phai mờ.
Cho dù phạm ta, ở xa cũng phải giết! Cái này chính là mục đích và tôn chỉ mà "Long Uy Bảo An" của bọn họ được thành lập.
Lúc bọn người Tần Thiên Nham và Hàn Tiếu Trần đang vạch ra kế hoạch tán chiến, thư ký Tần Tinh gõ cửa, đến gần bên người nói nhỏ vài câu với Tần Thiên Nham, "Lão Đại, bên ngoài có một bé trai rất đẹp trai tên là