Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
sẽ chôn vùi bạn vào đại dương, vĩnh viễn không thể trở mình.
Vào một ngày nào đó, bạn có thể làm đến nơi đến chốn mà giẫm lên bờ, thì bạn mới có thể xem như là yên tâm.
Trong lúc đầu óc đang ngẩn ngơ, nghe được Đoàn Kiều Thành nói một tiếng, "Anh Đông, Yên nhi, đã đến rồi!"
Lúc xuống xe, Đoàn Kiều Thành vừa ở một bên di chuyển xe lăn của Nam Bá Đông, và ở một bên giải thích nói, "Hôm nay đã trễ lắm rồi, đi Tộc Nạp Tây giờ cũng không được tốt, trước hết cứ ở đây một đêm, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi qua đó."
Mạc Yên nâng mắt nhìn vào khách sạn được trang trí rất nguy nga lộng lẫy này, đoán rằng Đoàn Kiều Thành đã thông báo cho người trước đó rồi, thậm chí bốn phía đều có không ít cảnh sát và cảnh sát chìm được bố trí canh phòng, ngăn toàn bộ xe cộ và những người không liên quan bước vào khu vực này.
Mặc dù có chút khoa trương nhưng nghĩ đến vụ ám sát lần trước, trong lòng Mạc Yên liền trở lại bình thường, ngược lại càng cảm ơn Đoàn Kiều Thành đã đặc biệt quan tâm và chăm sóc bọn họ như vậy.
Trên đường tới đây trạng thái tinh thần của Nam Bá Đông cũng không được tốt, lúc ở trên đường thì anh đã có bộ dáng buồn ngủ, làm cho Mạc Yên cực kỳ lo lắng.
Vừa đến khách sạn đã an bài tốt xong, Mạc Yên liền nhanh chóng để Mẫn Lạp kiểm tra cho Nam Bá Đông.
Sau khi Mẫn Lạp kiểm tra xong, nhiều lần bảo đảm với cô rằng Nam Bá Đông không có việc gì, lúc này Mạc Yên mới xem như có thể thở dài một hơi.
Dưới sự chăm sóc của Đoàn Kiều Thành, anh đưa cơm vào tận phòng, hơn nữa cùng bọn họ dùng xong rồi mới đi.
Trong phòng tổng cộng có hai phòng ngủ, Mạc Yên chăm sóc tốt cho Nam Bá Đông đi ngủ, rồi cũng để Mẫn Lạp đi nghỉ ngơi, chính mình lại nằm ở bên cạnh của Nam Bá Đông, không biết từ lúc nào cô cũng tiến vào giấc ngủ luôn.
Ngày hôm sau tỉnh lại, cô lại thấy mình đang uốn cong ở trong lòng của Nam Bá Đông.
Mặc dù biết rõ bọn họ là hai anh em, nhưng anh em ở cùng một chỗ ôm ngủ như vậy có cảm giác có chút kỳ quái, nhưng tới cùng vẫn chưa làm ra chuyện khác, hơn nữa Nam Bá Đông lại là người bệnh, là một người đáng thương.
Trước sống chết của anh, Mạc Yên cảm thấy nếu mình quá so đo những quan điểm thế đời này, ngược lại sẽ có lỗi với lòng tốt của anh đối với mình.
Hiện tại bên người anh ngoại trừ cô ra, thì không có một người thân nào khác, anh muốn hấp thụ một chút ấm áp từ cô, vậy nên cô cho anh là một chuyện tốt.
Chỉ cần trong những ngày cuối đời này, anh có thể sống được hài lòng, vui vẻ, và hạnh phúc là tốt rồi!
Mạc Yên thật sự hi vọng, hi vọng ngày mai đi tới Tộc Nạp Tây sẽ xuất hiện một kỳ tích! Một kỳ tích làm cho Nam Bá Đông khỏe mạnh trở lại.
Một đêm qua đi, bình an vô sự.
Sáng sớm hôm sau, Đoàn Kiều Thành mang theo bữa sáng nóng hầm hập tới gõ cửa, nhìn thấy khuôn mặt tươi tắn của Đoàn Kiều Thành, Mạc Yên cảm thấy tim mình cũng vui lên.
“A Thành, vào đi!” Sau khi suy nghĩ kỹ càng, vì Nam Bá Đông ngầm đồng ý và Đoàn Kiều Thành kiên trì, Mạc Yên cũng sửa miệng kêu anh là A Thành.
Sau một đêm được nghỉ ngơi, trạng thái tinh thần của Nam Bá Đông rõ ràng tốt hơn nhiều, nhìn thấy Đoàn Kiều Thành liền trêu ghẹo, “Cậu, thằng nhóc này, hôm nay mặc sang trọng như vậy để làm gì đấy?”
Đoàn Kiều Thành nhún vai, cũng cười nói, “Nơi này không phải có một người đẹp sao? Nếu như em quá xấu, không phải là không biết ngượng khi phải đứng chung một chỗ với trai xinh gái đẹp là hai người sao?”
“Được rồi, mau ngồi đi, ăn mau rồi còn xuất phát!” Nói xong mấy câu, Nam Bá Đông lại che miệng ho khan vài tiếng. Mạc Yên vội đưa cho anh một ly nước.
Nhìn bộ dáng hiện tại của Nam Bá Đông, trong lòng Mạc Yên âm thầm cảm thán, thật sự binh bại như núi ngã, bệnh đến như kéo tơ, như Nam Bá Đông là một người đàn ông cứng rắn như thép, nhưng khi gặp cảnh ngộ ma bệnh tới hành hạ, thì cũng yếu ớt và bất lực như người thường.
Mặc dù yếu ớt và bất lực của anh không biểu hiện rõ rệt, nhưng Mạc Yên cũng có thể ngẫu nhiên cảm giác được tim anh đập loạn và đau buồn.
Bắt đầu từ hôm qua, cô liền phát hiện, Nam Bá Đông thường nhìn cô, nhìn đến thất thần.
Anh như vậy không hiểu sao mang đến cho Mạc Yên một loại cảm giác rất lo sợ.
Có đôi khi nhìn anh, cảm giác anh như mây ở chân trời, lúc ẩn lúc hiện, như chỉ cần một trận gió nhẹ thổi qua, anh sẽ tan biến không thấy nữa.
Trong lòng Mạc Yên có một loại lo sợ và sợ hãi trước nay chưa từng có.
Vì sớm đuổi đi mây mù ở trong lòng mình, vừa ăn hết bữa sáng, Mạc Yên liền để cho Đoàn Kiều Thành chuẩn bị xuất phát, đi Tộc Nạp Tây để giải cổ độc cho Nam Bá Đông trước.
Lúc này Mạc Yên vẫn không hề nghĩ tới, mục đích đến lần này của Nam Bá Đông là không phải là vì anh.
Mà là… để giải Phệ Tâm Cổ ở trên người Mạc Yên!
Nếu không phải vì Mạc Yên, anh làm sao lại có thể cam chịu để Lam Khảm Khảm sai khiến chứ?
Anh đối với người khác ngoan độc, đối với chính mình ác hơn, mạng của anh, cho tới bây giờ anh cũng chưa hề để tâm, huống chi cũng đã tới con đường cuối cùng của sinh mệnh rồi. Nếu như đổi lại bình thường, ai dám uy hiếp anh