Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

r>Lần này bọn họ đi rất gấp, bởi vì cách lần trước tới chỉ có hai mươi ngày, cách vài ngày nữa mới tới ngày phát tác cổ độc của Mạc Yên, Nam Bá Đông chỉ một lòng nghỉ tới chuyện giải Phệ Tâm Cổ cho Mạc Yên, mà Nam Tinh thì nhất thời không thể đi được, cổ độc của bé vẫn chưa phát tác, cho nên Nam Bá Đông nghĩ sau khi cùng Mạc Yên đi giải cổ độc, thì sẽ nghĩ cách làm cho Lam Khảm Khảm giải cổ độc cho Nam Tinh.
Lam Khảm Khảm nói, "Nam tiên sinh còn phải ở chỗ này ngâm thuốc trong ba ngày, thanh lý dư độc, nếu như cô có thể dẫn đứa nhỏ tới đây, tôi sẽ thuận tay giúp nó giải luôn. Tuyệt Tình Cổ của nó thuộc về cổ di truyền, không có giống với độc tính mạnh của cổ độc như ban đầu, hơn cổ trùng nhỏ chưa trưởng thành, lại chưa từng phát tác, nên có vẻ sẽ dễ giải quyết hơn!"
Mạc Yên mừng rỡ, lập tức chạy ra ngoài kêu Đường Thạch và Đoàn Kiều Thành sắp xếp máy bay dẫn Nam Tinh tới đây.
Nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày hôm sau Mạc Yên đã dậy, vừa dậy thì liền nhìn thấy hai gương mặt tuấn tú hết sức quen thuộc--một người là Nam Tinh, người còn lại chính là Tần Thiên Nham.
Mạc Yên có chút ngây ngốc nhìn Tần Thiên Nham, sau đó mặt liền trầm xuống, "Sao anh lại tới đây?"
Tần Thiên Nham tính tình tốt cười, "Anh là vệ sĩ của Nam Tinh! Cấp trên cử anh tới bảo vệ nó!"
Cô không biết chứ sau khi cô đi, anh sốt ruột bao nhiêu, vừa nghe Nam Tinh nói muốn tới đây, anh liền lập tức xin chỉ thị của cấp trên, trên danh nghĩa là bảo vệ Nam Tinh, danh chính ngôn thuận chạy tới đây, bằng không anh sợ mình chạy tới đây sẽ ăn phải canh bế môn* của cô.
*canh bế môn là đóng cửa không cho khách vào.
Hiện tại thấy phản ứng mất hứng của cô, trái lại nằm trong dự đoán của anh.
Mà khi Mạc Yên nghe anh nói cấp trên phái anh tới bảo vệ Nam Tinh, sắc mặt cũng dịu đi chút ít.
Trái lại Nam Tinh thấy lực chú ý của cô không nằm trên người bé, sắc mặt đẹp trai nhỏ của bé liền đen thui. Cuối cùng lúc Mạc Yên nhìn về phía bé, trong mắt bé tất cả đều là uỷ khuất, và đau lòng làm Mạc Yên phải bước nhanh lại, ôm đứa nhỏ vào trong ngực, "Tiểu Tinh, mẹ nhớ con muốn chết."
Trước mặt bao nhiêu người đối mặt với sự nhiệt tình như thế này của Mạc Yên, ngược lại Nam Tinh có chút xấu hổ, "Mẹ, mau buông con ra!"
Mạc Yên nghe lời buông bé ra, nhưng vẫn đưa tay nhéo khuôn mặt đẹp trai nhỏ của bé, "Hết giận rồi hả?"
Nam Tinh hừ nhẹ một tiếng, trừng mắt nhìn Tần Thiên Nham, lại lén lút nói thầm ở bên tai của Mạc Yên, "Con không cần chú ấy đi theo, thì chú ấy lại càng đi theo tới, con ghét chú ấy! Mẹ, mẹ làm cho chú ấy biến mất đi có được hay không?"
Mạc Yên nhẹ liếc nhìn Tần Thiên Nham, lại vừa lúc chống lại ánh mắt anh, trong lòng hốt hoảng, nhanh chóng nhìn đi nơi khác, vẻ mặt có chút nghiêm túc nói với Nam Tinh, "Đó là nhiệm vụ của chú ấy, hơn nữa có chú ấy bảo vệ con, mẹ cũng yên tâm một chút. Ngoan đi, chờ trở về thì sẽ tốt thôi, trước nhịn vài ngày đi có được hay không?"
Nam Tinh gật đầu, sau đó vẻ mặt có chút lo lắng hỏi cô, "Mẹ, ba không có sao chứ? Con vừa đi nhìn ba, ba..."
Nhìn thấy đôi mắt hồng hồng của Tiểu Tinh, trong lòng của Mạc Yên tê rần, ôm bé vào lòng thật chặt, "Đừng lo lắng, ba con sẽ khá hơn thôi! Ba con đã đồng ý với mẹ, ba con nhất định sẽ khoẻ lại!"
Kỳ thật lời này cũng là lời cô tự an ủi mình!
Nhưng Nam Tinh lại tin không chút nghi ngờ, dùng sức ôm lấy cô, "Dạ, ba nhất định sẽ tốt lên thôi!"
Mạc Yên lại tách ra nhẹ vươn tay sờ mặt bé như an ủi, "Có phải hôm qua con không có nghỉ ngơi chút nào có đúng không?"
Nam Tinh lắc đầu, "Không phải! Lúc con tới Nam Cương thì đã là buổi tối, chú Đoàn để cho con ở lại Nam Cương ngủ một đêm, sáng sớm hôm nay mới sai người dẫn bọn con tới đây."
Mạc Yên mỉm cười, "Giờ này chắc chú Đoàn của con cũng đã không còn sức nữa rồi, sau này chúng ta cần phải báo đáp anh ấy thật tốt."
Tai nhọn của Tần Thiên Nham nghe được lời nói của Mạc Yên, trong lòng rùng mình, ánh mắt không nhịn được chuyển đến trên người Đoàn Kiều Thành, người đã an bài chỗ ăn ở cho bọn họ. Trời, khi nào thì lại có thêm một tình địch nữa rồi?
Khó trách Đoàn Kiều Thành này vẫn luôn tự cho mình là nửa người chủ, đối với Nam Tinh chăm sóc đủ điều, đối với Mạc Yên lại càng gọi thẳng là "Yên nhi", Tần Thiên Nham âm thầm cắn nát răng thép, cô bé này thật đúng là biết câu hồn người. Mặc kệ đi đến đâu cũng có thể đưa tới một đám ong bướm.
Xem ra anh cần phải có vài đòn mạnh, bằng không, một lần không cẩn thận, chẳng những người chạy mà tim cũng chạy theo, như vậy thì rắc rối lớn rồi.
Tần Thiên Nham biết Mạc Yên rất lo cho Nam Tinh, cũng biết Nam Tinh sẽ không trở thành mối đe doạ cho những chuyện anh làm nên anh cũng bắt đầu chăm sóc đủ điều cho đứa nhỏ Nam Tinh này.
Chỉ tiếc Nam Tinh vẫn không vừa mắt với Tần Thiên Nham, lúc nào cũng tìm cơ hội cho Tần Thiên Nham ăn không ít cực khổ.
Nhưng vì muốn ôm được người đẹp về nhà nên giờ Tần Thiên Nham bất chấp tất cả, mặc kệ Nam Tinh ra chiêu gì, mặc kệ sắc mặt Mạc Yên lạnh như thế nào, tất cả anh đều chịu được, chỉ cần Mạc Yên trở