Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.
được khiến cái cặp liệng trúng cái bình hoa làm nó vỡ tan nát dưới đất, mảnh thủy tinh bắn lên bàn chân cô cắt một vạch.
"Trưởng thành đủ lông đủ cánh rồi, có bản lãnh bỏ đi thì vĩnh viễn đừng có về, Tạ Đông Phong ta xem như không có đứa con gái như mày." Ba năm, đây là đứa con gái rời đi 3 năm mới trở về của ông, làm một người cha, ông không thể không lo lắng. Tính tình con gái mình thế nào ông hiểu rất rõ ương ngạnh như bò, cũng không biết là giống ai, đúng là con gái như bát nước đổ đi, Tạ Đông Phong mặc dù hối hận những lời vừa nói ra nhưng cũng không thể thay đổi thái độ được.
"Ba cho rằng con muốn về sao, ai thèm về cái nhà này!" Thanh Ninh ôm một bụng tức giận, thầm nghĩ bữa cơm này không thể ăn được rồi, liền nhấc túi xách chạy ra ngoài, lúc đi qua Vương Xuân Di thì liếc mắt nhìn một cái.
"Đứng lại, về rồi còn muốn bỏ đi đâu?"
Mắt thấy con gái tức giận chạy ra đến cửa rồi Tạ Đông Phong nhịn không được gọi "Về rồi thì nên biết quy củ đi, đừng để người ta nói con gái Tạ gia ta không được giáo dục, Xuân Di, đi xem phòng bếp chuẩn bị đến đâu rồi?"
Tạ Đông Phong đã lùi một bước, Thanh Ninh cũng rất thức thời cho ba mình cái thang leo xuống. Vương Xuân Di đã vào bếp, trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai cha con mới khắc khẩu tới đỏ mặt tía tai ngồi đối diện trên salon không người nào chịu mở miệng trước. Mẹ đã từng nói, ba con hai người tính tình giống nhau y đúc, đều là không chịu thua, cho nên vừa đụng chạm thì liền rùm beng không ngừng.
Đúng như cô đoán trước, bữa cơm này còn chưa ăn được, Vương Xuân Di không để cô dễ dàng nuốt trôi cơm, trong lòng cô khó chịu chỉ ngồi chọc chọc bát cơm, ăn vào chẳng có mùi vị gì.
"Ăn nhiều một chút, mấy năm nay ở ngoài xem con đã gầy thành cái dạng gì rồi hả?" Tạ Đông Phong gắp vào bát sườn kho mà cô thích nhất , vị chua chua ngọt ngọt này nếu là trước kia thì nhất định cô sẽ cười híp cả mắt, nhưng giờ ở cùng Mục Lương Hòa, ăn món ngon do chị Ngô nấu cho cô, nghe đâu chị đã từng học làm đầu bếp.
"Gần đây giảm cân, không muốn ăn thịt." Cô đẩy đĩa thịt ra gắp rau cải bỏ vào trong chén.
"Cái gì, giảm cân, ta xem con không muốn sống nữa phải không." Tạ Đông Phong lại bị cô chọc phát hỏa, chỉ thiếu cầm đũa đập cô. Thanh Ninh không thèm để ý liếc ba một cái, lại gắp một miếng sườn chua ngọt để bào bát cũng không ăn vội, lại nghe ba nói tiếp.
"Nếu đã về rồi thì ngày mai hãy đến công ty phụ việc đi."
"Con không đi."
Nếu cô đến công ty chẳng khác nào cả đời đều chịu sự giám thị của ba " Ba, con có suy nghĩ của mình, ba đừng ép con."
"Suy nghĩ của mày là đi làm thuê cho kẻ khác hả, nhà mình có công ty thì không làm lại đi chỗ khác nhìn sắc mặt người ta, Tạ Thanh Ninh , chỉ cần mày một ngày còn mang họ Tạ, mày cũng chỉ có thể quay về Tạ gia thôi."
Tiếng quát của Tạ Đông Phong rất lớn, cách cái bàn dài mà màng nhĩ của cô cơ hồ muốn thủng, cô cứng đầu gãi gãi lỗ tai, không thèm để ý đến Tạ Đông Phong đang tức muốn lồi mắt, nếu không phải Vương Xuân Di ở một bên an ủi, phỏng chừng ông còn muốn lật cái bàn.
Sau khi mẹ Thanh Ninh mất, việc cha con hai người cãi nhau như vậy là rất thường xay ra.
Ăn qua loa vài miếng, Thanh Ninh đối với lời ba nói vào tai trái ra tai phải. Ăn xong, Tạ Đông Phong bảo cô chuyển về nhà ở nhưng cô kiên quyết lấy danh nghĩa của mẹ cự tuyệt, lúc ấy cô thấy rõ thân thể ba không thể ức chế run rẩy một chút, cô cũng thấy không đành lòng nhìn nữa nên chào ra về.
Mặc dù chuyện đã qua nhiều năm, cô phát hiện mình vẫn không thể nào quên được , khi nói chuyện với Mục Lương Hòa qua điện thoại nói muốn học quên, nhưng nói thì đơn giản mà thực sự làm được thì thực là khó khăn. Chỉ cần cứ nghĩ đến sự việc năm đó là cô liền đau đến không thể thở nổi, Tạ Đông Phong có lỗi ư, cô vẫn cho là có, cho dù qua nhiều năm như vậy, cô cũng chưa từng nghe ông giải thích mà ông cũng chưa từng nói lấy nửa câu chủ động giải thích, sự ra đời của em trai Tạ Thanh Dật chính là câu trả lời tốt nhất.
Rời khỏi Tạ gia, Thanh Ninh từ chối tài xế Tạ gia đưa về, một mình đi bộ tới ngã tư đường, sau đó bắt xe trở về đại viện, lúc này cô chỉ muốn nhìn thấy Mục Lương Hòa nhưng anh lại không có nhà.
Gọi điện thoại cho anh nhưng lại không biết phải nói gì thế là cô vội vã định ngắt cuộc gọi nhưng đầu kia đã có người nhận.
"Chị dâu phải không, tôi là Trần Minh, thủ trưởng đang ở đại hội làm công tác vận động, điện thoại do tôi giữ."
"A, không có việc gì, tôi cúp trước đây."
Trần Minh còn chuẩn bị nói thêm thì đầu bên kia đã cúp, điện thoại trong tay anh còn lưu lại vài tiếng tút tút, Trần Minh nghi hoặc gãi gãi đầu.
Xe dừng lại trước đại viện, tài xế hạ cửa xe xuống đánh giá cảnh vệ trước cổng sống lưng thẳng tắp, vừa thối tiền lẻ vừa hỏi: "Tiểu thư là người thân của quân nhân?"
Tạ Thanh Ninh nghe vậy sửng sốt một chút, nhận lấy tiền lẻ cho vào ví trả lời: "Ừm, chồng tôi là quân nhân."
"Quân tẩu không dễ làm a, xem cô dịu dàng yếu đuối thế kia, thật không ngờ nha."
"Cám ơn."
Xuống xe rồi câu nói quân tẩu không dễ