Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
Nhiên một thân áo đen quần đen, tay đút túi quần không biết cùng người đàn ông bên cạnh nói gì, Thanh Ninh thấy vậy lập tức quay đầu đi về phía ngược lại.
Hạ Gia Mẫn nhạy bén ngăn trước mặt Mạnh Kiết Nhiên hòng trì hoãn thời gian, tất nhiên là không thành công. Mạnh Kiết Nhiên chỉ dùng một chút sức là gạt được cô ra, huống chi còn có thư ký của hắn ở đó, Mạnh Kiết Nhiên tức khắc đuổi theo Thanh Ninh không hề chậm trễ.
Tạ Thanh Ninh ý thức rất rõ về sự thay đổi của Mạnh Kiết Nhiên, cô đã không còn nhận ra hắn, hơn nữa cũng sợ dáng, tốc độ càng nhanh biến thành chạy nhưng bởi vì đi giày cao gót nên không chạy được bao xa. Mạnh Kiết Nhiên tóm được cô ở góc cầu thang mờ tối, hắn đẩy cô khóa chặt vào tường phía sau khiến Thanh Ninh bị đau không thể động đậy. Dưới ánh đèn lờ mờ cô thấy được mắt hắn lóe ra ánh sáng nguy hiểm kèm theo hơi thở bá đạo giống như lưỡi đao cắt tới.
"Thanh Ninh, anh đã nói chúng ta sẽ còn gặp lại ." Mạnh Kiết Nhiên giơ tay lên, ngón tay thon dài lướt qua gò má mịn màng của cô rồi vuốt xuống dọc theo hình dáng khuôn mặt tạo thành một sự kích thích rung động, hắn thích loại rung động do động tác của chính mình tạo ra này. Ánh đèn mờ tối không làm ảnh hưởng đến việc hắn ngắm nhìn cô, gương mặt gần như dính sát vào, môi mỏng cố ý rà qua rà lại trên mặt Thanh Ninh, sau đó gác cằm trên đỉnh đầu cô nhẹ nhàng xoa: "Thanh Ninh, ngoan, nói cho anh biết gã đàn ông kia là ai ?"
Giọng hắn rất nhẹ, nhẹ như lông hồng, nhưng càng nhẹ càng biểu hiện hắn rất tức giận, chỉ hận không thể bóp chết cô thôi.
" Mạnh Kiết Nhiên, lần trước không phải đã nói rồi sao, đó là bạn trai tôi, anh còn gì không hiểu thì hôm nay một lần nói hết ra tôi sẽ giải đáp."
Làm người sợ hãi đến một mức nào đó thì sẽ không còn sợ nữa, Thanh Ninh cố ý nghếch cằm lên cụng vào cái cằm đang để trên đỉnh đầu mình làm Mạnh Kiết Nhiên đau chửi thề một tiếng, đồng thời nâng đầu gối lên định đá nhưng rất tiếc đã bị hắn tránh được.
Mạnh Kiết Nhiên mắc dù bị đau nhưng vẫn không buông cô ra, liếm liếm môi, cúi người cọ chóp mũi vào chóp mũi cô trầm giọng nói : "Thanh Ninh, có những lời không thể nói lung tung, nếu đúng là bạn trai, em có biết có hậu quả gì không."
Đây rõ ràng là uy hiếp trắng trợn, mà Mạnh Kiết Nhiên hắn có quyền gì làm thế, ban đầu chính hắn nói chia tay, cùng người khác đính hôn cũng là hắn, giờ lại mặt dày như thế, đúng là thời thế thay đổi, đúng là vô sỉ trong vô sỉ.
Đợi đến khi taxi đi rất xa bệnh viện rồi Thanh Ninh mới lấy di động ra gọi cho Hạ Gia Mẫn hẹn lần sau dùng cơm rồi cúi xuống đi lại giày cao gót.
Thanh Ninh dựa ra ghế sau nghĩ đến phản ứng của Mục Lương Hòa sẽ như thế nào khi nhìn thấy cô, thậm chí còn đoán xem anh sẽ nói gì, đồng thời lấy một lý do hợp lý cho sự xuất hiện của mình. Xe dừng bên ngoài cổng quân khu, do là vùng ngoại ô nên xe rất ít hơn nữa lại là khu quân sự nên hầu như không có người qua lại.
Bị tường rào sắt thật cao ngăn cách, gió cũng không thổi lọt lớp thường xuân rậm rạp, Thanh Ninh vừa đi đến cửa đã bị lính cảnh vệ ngăn lại.
"Tôi đến tìm người ." Cô giải thích với binh sĩ gác cổng.
"Tìm ai?"
Người lính đứng trên bục cao hơn cô, lại ngược sáng, giọng nói to làm cô muốn điếc lỗ tai, nhớ tới Mục Lương Hòa đã từng nói trong bộ đội việc di chuyển chủ yếu là đi bộ, truyền tin căn bản dựa vào gào thét, cô cũng gào lên đáp lại nói ra tên Mục Lương Hòa.
"Cô tìm thiếu tướng Mục thật không, cô với thủ trưởng quan hệ thế nào?" Anh lính này căn bản không tin cô quen biết Mục Lương Hòa, nhất định phải hỏi ra quan hệ của họ là thế nào làm Thanh Ninh phiền não vô cùng. Không phải cứ mỗi lần muốn gặp anh đều bắt ghi chép như khẩu cung tội phạm thế này chứ. Thanh Ninh cực kỳ khó chịu đẩy cái điện thoại đang gọi cho Mục Lương Hòa ra, bên kia đầu dây vang lên tiếng nhạc chuông đơn điệu mãi lâu sau vẫn không có người nhận. Anh lính dài cổ nhìn cô gọi điện thoại nhưng không ai nhận thì cười mờ ám "Cô ơi, đây là bộ đội không phải vườn trẻ, cô đi nhầm nơi rồi."
Vương Đại Bào không phải lần đầu tiên nhìn thấy có người giả mạo người thân quân nhân để vào trong, cuối cùng đều bị cậu tinh tường đoán ra và đuổi về. Cô gái trước mặt này hiển nhiên cũng là giả mạo, nhìn cô rất có thể là một phóng viên muốn lén lấy tên thiếu tướng của bọn họ trà trộn vào trong, thật may là bị cậu khám phá ra, Vương Đại Bào đắc chí đuổi Thanh Ninh đi chỗ khác.
Tạ Thanh Ninh tỉ mỉ đánh giá binh sĩ đã đuổi cô ra ngoài ngăn cách cô với ông chồng nhà mình từ đầu nhìn đến chân, da ngăm đen, dáng dấp cũng thẳng tắp y hệt Mục Lương Hòa, giọng nói to vang, mắt một mí, sống mũi rất cao, thoạt nhìn cũng là một người rắn rỏi. Cô đứng ngoài cổng lớn than thở nhìn bức tường cao kia, suy nghĩ ra vô số kết quả. Quả thực là không ngờ mình sẽ bị đuổi ra bên ngoài, nhưng tới thì cũng đã tới rồi làm sao có thể cứ thế mà quay về, thế là cô gọi điện cho Trần Minh, điện thoại kêu hai tiếng đã có người nghe máy.
Trần Minh lúc ấy đang trong