Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.
no thì luôn sợ mập lúc này lại có gương mặt tươi cười đúng đó, vuốt ve bầy thiên nga, anh đứng phía sau cô an tĩnh, ánh mắt nhìn cô cưng chiều rất dịu dàng.
Cảm giác tự tại và yên bình giờ phút này anh chưa bao giờ được hưởng thụ qua.
Trong hồ đang có một chiếc suối phun nhân tạo, suối phun lên cao khiến nước biến thành mây mù vương khắp nơi, ánh mặt trời chiếu lên, giống như đám mây như ẩn như hiện, gió nhẹ lướt qua, vừa giống như một dải lụa mỏng xinh đẹp, xinh đẹp đến người ta phải kinh ngạc.
Nhìn bóng dáng đứng một bên kêu lên, Dịch Khiêm khẽ cười, đem cô kéo về sau “Nơi này buổi tối cảnh sắc rất xinh đẹp, đến tối sẽ dẫn em ra ngoài xem một chút”.
Tạm ngừng, anh nhớ tới cấp dưới có đưa cho cô một vé nhạc hội, nhẹ giọng nói “Buổi tối trên du thuyền có một buổi nhạc hội, chúng ta cùng đi nghe”.
“Được!” Từ trong ánh cầu vồng của mặt trời hồi hồn, cô quay đầu nhìn anh cười một cái, cười đến rực rỡ.
Hít sâu một hơi không khí trong lành, nhìn làn sóng nhộn nhạo trong hồ, Úc Tử Ân không khỏi cảm thán “Rất lâu không có hưởng thụ qua cuộc sống tự do thế này, cùng người trong lòng mình, ở chỗ này vượt qua những tháng ngày thật sự là tốt đẹp biết bao nhiêu!”.
Anh đang đứng phía sau cô, lẳng lặng nhìn cô không nói gì.
cô không biết rằng, thật nhiều năm sau, anh thật sự ở bờ hồ thắng cảnh nhân gian này, vì cô mà mua một căn nhà.
Tường đỏ ngói xanh, thấp thoáng từng bụi hoa lan, hoa lá sum suê, từng mảng xanh của lá, lại giống như cô đã từng ở chỗ này mỉm cười rực rỡ.
Bản tình ca mùa đông viên mãn
Việc hợp tác làm ăn với Geneva thỏa thuận rất nhanh, tất cả thời gian còn lại trong hành trình là một ngày, Dịch Khiêm đột nhiên bảo đến thủ phủ Bá Nhĩ Ni của Thủy Sĩ để du lịch.
Ánh mặt trời buổi chiều của Thụy Sĩ vô cùng ấm áp, không giống trong nước vẫn nóng bức như có thể đem chưng chín một con tôm, cuộc sống của con người nơi đây tương đối chậm, nhà hàng Tây lộ ra ngoài chiếc ô mặt trời, có rất nhiều người đến đấy uống trà chiều.
Gian phòng này mang phong cách Tây cũ kỹ, cách xa khu thị trấn ầm ĩ và bận rộn, quanh tường là những dây Tương Vi, mang phong cách phối hợp của khá nhiều nước.
Gọi một chút bánh ngọt Hắc Sâm Lâm, thưởng thức mùi vị thơm nồng của Hồng Trà, nghe những nghệ sĩ đường phố đang trình diễn trên đàn Phong cầm, thật là một cảm giác hưởng thụ khiến người ta vừa lòng.
"Như thế nào, có phải cũng có cảm giác bước chân cuộc sống chậm lại vì hoàn cảnh đang chậm lại hay không?" Đặt tách cà phê xuống, Dịch Khiêm đột nhiên ngước mắt nhìn cô, cười đến ưu nhã.
Có lúc cho mình một con đường lui, cũng có thể đi bên cạnh nhau không có nghĩa là thiên trường địa cữu.
Đứng ở trung tâm thị trấn, Dịch Khiêm đột nhiên lôi kéo cô đi đến bên cạnh anh, sau đó anh dừng bước chân lại, tươi cười nhìn cô, "Nhắm mắt lại cảm nhận trong không khí có mùi vị gì?"
". . . . . ." Hơi híp mắt lại, cô khẽ cười nhìn bộ dáng vui vẻ của anh, tức giận liếc anh một cái "Còn phải nhắm mắt lại sao? Nơi này đầy trời đều mang hương vị cà-phê!"
"È hèm, nếu như nói kỹ một chút, không gọi cà phê nóng, mà là chocolate nóng. Biết cà phê nóng và chocolate nóng rất khác nhau không?"
Anh lôi kéo cô đến một cửa hàng chocolate Confiserie. Tschirren đi tới, lúc này có không ít dân bản xứ đang đứng ở đây đợi mua chocolate vừa ra lò, sóng người bắt đầu khởi động, có thể thấy được được độ hoan nghênh của nó.
"Cà phê Nóng không phải được làm từ chocolate nóng sao? Em không có nghiên cứu qua mấy thứ chocolate cà phê này, chỉ thích ăn mà thôi!”
cô yêu ngọt như mạng, phàm là cái gì ngọt thì không ai cự tuyệt, chocolate ăn nhiều cũng dần dần phân biệt ra các loại mùi vị và thủ công chênh lệch của người làm.
Dắt tay của cô, anh dẫn cô vào trong tiệm, thận trọng che chở cô, nhẹ giọng giới thiệu “Cà phê nóng là từ cây ca-cao mà ra, đường và nhiều hỗn hợp khác tạo thành, bên trong không chứa nhân ca-cao. Còn chocolate nóng thì lại khác, nó là do chocolate khối chế thành, bao gồm một ít ca-cao, ở trong nước không ít người ưa cà phê nóng, bởi vì chất béo thấp, còn chocolate nóng thì lượng chất béo cao hơn”.
Dừng bước chân lại, anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng “Khi em ở trong nước, em chỉ đa phần uống được cà phê nóng mà thôi, nơi này chocolate nóng là thuần túy nhất, hơn nữa còn được làm đơn giản nhất! Ở mọi cửa hàng đều có những cách làm khác nhau, hơn nữa từng người còn có những bí quyết riêng, hương vị cũng không giống nhau, em có thể nhìn thử!”
Những thứ này có thể nói là kiến thức chuyên nghiệp, cô chưa từng nghe ai nói qua, hôm nay nghe được ngược lại có chút ngoài ý muốn “Làm thế nào em cũng không ngờ anh nghiên cứu về chocolate kỹ đến thế? Cũng không thấy anh thích uống loại này?”
Trong ấn tượng của cô, anh là người không thích đồ ngọt, ngược lại anh tương đối ưa thích những thức uống có vị đắng.
“Chocolate là món ăn con gái rất thích, bởi vì một người bạn của anh là chuyên gia thưởng thức chocolate, mưa