Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
xin bảo Tống giám Khương báo cho tôi biết! cô ấy mới là cấp trên trực thuộc của tôi, anh là cấp trên trực tiếp của cô ấy, anh đang vượt quyền làm việc. Nơi này là công ty, anh là Phó tổng, xin công tư rõ ràng!”
“Ân Ân… Anh biết em trở lại, chỉ muốn gặp em một lần mà thôi…” cô lạnh lùng giống như chậu nước lạnh, tưới tắt toàn bộ nhiệt tình mọc lên của anh ta.
Trong một tuần không thấy cô, thật ra thì trong lòng anh ta rất rõ ràng, cô và Dịch Khiêm ra khỏi nước, có vài thứ từ hốt hoảng dần dần diễn biến thành tan lòng nát dạ.
“Nếu như muốn gặp mặt, tan việc ra khỏi công ty sẽ có nhiều thời gian, bây giờ là giờ làm việc.” Dừng một chút, cô nhíu mày nhìn anh ta một cái, “Nếu như không có việc gì thì tôi đi trước!”
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, không đợi Lam Mộ Duy mở miệng, người bên ngoài đã đẩy cửa đi vào, thấy hai người trong phòng làm việc, nụ cười trên mặt Diệp Tư Mẫn nhất thời lạnh xuống.
không nói gì thêm, Úc Tử Ân xoay người ra khỏi phòng làm việc, lúc lướt qua người Diệp Tư Mẫn, đập vào mặt là ghen tỵ và cảnh cáo, đâm vào khiến cô có chút đau.
Khoảng cách không thể vượt qua!
Mới vừa họp xong, Đường Minh Lân từ phòng họp ra ngoài, trên khuôn mặt còn lưu lại không ít lạnh lùng và nghiêm túc, thư ký phụ tá là Tiểu U cầm tài liệu đi về phía hắn, “Boss, phần tài liệu này cần ngài ký tên, còn có Lâm tiểu thư đang đợi ngài ở phòng làm việc, đã đợi một lúc lâu rồi.”
“Biết!” Hắn nhận lấy tập tài liệu, sau khi ký tên xong, xoay người đẩy ra cửa phòng làm việc, chân chân đi vào.
Vừa bước vào liền thấy cô gái đang ngồi ở chỗ của mình, bước chân hắn bước tới bàn liền dừng một chút, hài hước nhìn cô gái ngồi phía sau bàn làm việc của mình, cười lạnh nhắc nhở, “Vị trí này, không phải người nào cũng có thể ngồi.”
Nghe được ý cảnh cáo trong lời nói của hắn, Lâm Quân Dao vội từ ghế đứng lên, vòng qua bàn nhanh chóng bước về phía hắn, lúng túng trên khuôn mặt nhanh chóng được thay thế bởi sự vui sướng, bước đến, cô nắm lấy cánh tay của Đường Minh Lân, “Minh Lân, anh họp xong rồi hả? như thế nào, có mệt không? Để em lấy cho anh ly trà ?”
“Không cần.” nhàn nhạt gỡ bỏ tay của cô, Đường Minh Lân xoay người ngồi lên chỗ thuộc về mình, nhíu mày nhìn bóng dáng đang cứng người đứng ở phía trước, không nhịn được hỏi, “Tìm tôi có việc gì sao?”
Có mấy tấm góc độ chụp rất mập mờ, người kia dắt tay cô đi trên đường phố, thận trọng che chở cô như vậy, vẻ mặt dịu dàng không giống như đang đóng kịch, nhưng đã đủ đâm bị thương tự ái của hắn.
Nhớ tới bữa tiệc ngày sinh nhật, khi cô cự tuyệt hắn quyết liệt như vậy, là bởi vì động lòng đối với Dịch Khiêm sao?
Chỉ một đoạn thời gian ngắn, Dịch Khiêm cuối cùng đã dùng cách gì để cho cô đứng bên phía hắn ta? Mà hắn và cô đã kết hôn lâu như vậy, cô lại chưa từng bao giờ yêu mình, mặc kệ hắn lấy lòng như thế nào, kết quả cũng giống nhau.
“Ân Ân…” nhìn cô gái rực rỡ trong hình, hắn không khỏi nổi lên một chút đắng chat, ở bên cạnh hắn lâu như vậy, hắn còn chưa bao giờ nhìn thấy cô cười rực rỡ đến như vậy.
“Có phải tôi cũng nên không chừa thủ đoạn nào để cướp em trở lại, em mới có thể cam tâm tình nguyện sống bên cạnh tôi?” cười khổ một tiếng, hắn chậm rải buông lỏng tay, xấp hình trên tay pằng một tiếng tán loạn trên bàn làm việc.
Cầm lấy chìa khóa trên bàn làm việc, hắn giống như một cơn gió đi ra khỏi phòng.
______
Tan việc, lúc dùng cơm trưa, Úc Tử Ân liền bị Đường Minh Lân ngăn lại ở cửa công ty, cả đám đồng nghiệp sau lưng đều nhìn về bóng dáng bảnh bao đứng bên cạnh chiếc xe thể thao, các loại ánh mắt rối rít nhìn về phía Úc Tử Ân, ghen tỵ, hâm mộ, hận…đủ loại sắc thái đều không thiếu cái nào.
Đường Minh Lân nhìn về phía ánh mắt của cô, không có vui mừng cũng không có sự bất cần đời như quá khứ, ngược lại có chút âm trầm, sát khí bức người.
Do dự đi về phía trước, cô ngước mắt nhìn người đàn ông có gương mặt u ám phía trước, nhàn nhạt mở miệng, “Tam thiếu là tìm tôi sao?”
“Không phải cô…cô cho là người nào?” khẽ hừ một tiếng, mặc kệ Úc Tử Ân có đồng ý hay không, hắn liền kéo cô đi vào trong xe.
Không muốn làm trò cho một đám đồng nghiệp sau lưng nhìn, Úc Tử Ân cũng lười so đo với hắn, bị hắn nhét vào trong xe, cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi, trong những lúc này nếu không cho địa gia như hắn mặt mùi thì sau này người thua thiệt cũng chính là cô, cái gọi là binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản, đối với người như hắn, cô cũng chỉ có thể nhịn!
Người vừa ngồi vững vào ghế tài xế, xe liền lao nhật nhanh về phía đường lớ, lưng dính vào ghế dựa, Úc Tử Ân liếc nhìn gương mặt căng thẳng của người lái, nắm chặt tay vịn lúc lâu mới tìm được âm thanh của mình, “Đi nơi nào?”
Đường Minh Lân không trả lời cô, chỉ lạnh lùng nhìn cô một cái, tiếp tục lái xe.
Xe cuối cùng cũng dừng lại trước một biệt viện u tĩnh, xe vừa dừng hẳn, Đường Minh Lân đã đẩy cửa bước xuống, bước nhanh đến ghế phụ, mở cửa đem người trong xe kéo xuống, “Đi thôi!”
“Đi nơ