80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.

về nhà đi.” Xoay người, anh đi về trước bàn hội nghị, nhìn điện thoại không có bất kỳ tin tức gì, cuối cùng thở dài bỏ vào trong túi.
Đang lúc anh thu thập xong tài liệu chuẩn bị trở về phòng làm việc, tiếng chuông điện thoại thanh thúy reo lên, tay đnag dọn dẹp bỗng dừng lại, anh lấy điện thoại ra nhìn, lúc nhìn thấy mã số điện thoại gọi tới, vội nhận máy, giọng nói mơ hồ có chút vội vàng: “Ân Ân?”
“Dịch thiếu, cha em bảo tối hôm nay muốn tự mình xuống bếp mời anh ăn cơm tối, là em qua đón anh hay là anh qua đón em đây?” bên kia điện thoại nhàn nhạt truyền đến âm thanh của Úc Tử Ân, nhẹ nhàng mềm mại rất là dễ nghe.
“Để anh đến! Em đang ở đâu?” "Em đang ở phòng làm việc cá nhân, đối diện ký túc xá của Tiểu Hạ."
"Được, anh biết rồi, anh sẽ nhanh qua, em chờ anh!" Cúp điện thoại, anh nhìn về phía Văn Khâm đang tươi cười: "Anh cũng tan việc đi, tôi đi trước!"
"Vâng!" gật đầu Văn Khâm tiễn anh rời đi, nhìn bóng dáng rời đi vội vã, hắn không thể nín được cười, đúng vẫn là vì một người con gái lại có thể khiến cho một thiên chi kiều tử như boss có đầy đủ các sắc thái hỉ nộ ái ố.
Nhưng khi nghĩ tới lá.
hắn nhớ tới lá thư điện tử vừa mới nhận, hắn lại không khỏi lo lắng, người phụ nữ kia trở lại, boss nên xử lý quan hệ giữa mọi người như thế nào.
hắn nhìn ra được, cô gái tên Úc Tử Ân này cũng với những người phụ nữ khác không giống nhau, ít nhất trong suy nghĩ của boss, địa vị của cô ấy không có người nào có thể thay thế được, cho dù là người phụ nữ kia cũng vậy, nhưng mà đối với đoạn tình cảm còn chưa kịp định hình này, đối mặt với một trận bão táp, chỉ sợ sẽ không phải dễ dàng tốt đẹp.
Công ty QM cách công ty của Hạ Ninh Huân cũng không xa, khoảng 10 phút lái xe, lúc đến cửa lớn, Dịch Khiêm gọi điện thoại cho người trên lầu, trong chốc lát liền nhìn thấy bóng dáng của cô xuất hiện bên cửa, lướt nhìn một lần, tìm được xe của anh liền bước tới.
Lên xe, Úc Tử Ân nhìn người ngồi bên tay lái, nhớ lại buổi trưa lúng túng, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, nói xong địa chỉ của nhà họ Úc liền quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ.
trên đường không ai nói gì, xe lái vào nhà xe biệt thự, Dịch Khiêm nghiêng người sang thay cô cởi dây an toàn, cũng không biết tại sao, bỗng nhiên anh lại đưa tay giữ chặt cổ cô, nụ hôn nóng rực cứ như vậy không hề báo trước đè ép tới.
Mang theo vài phần trừng phạt, mấy phần tức giận, anh báo đạo nhưng không mất đi dịu dàng ở môi cô trằn trọc tỉ mỉ vuốt ve, cho đến khi cô bừng tỉnh, đẩy anh ra anh mới chậm rãi ngừng lại, ghé vào mặt cô, khoảng cách rất gần nhìn cô, dưới đáy mắt tối tăm còn loáng thoáng lưu lại ngọn lửa chưa dứt, mắt sáng quắc, giống như thiêu đốt các giác quan của cô.
"Ân Ân, anh rất mất hứng..." giọng nói nỉ non đập lên má cô, khiến cho cô khẽ run lên.
Sững sờ nhìn anh, Úc Tử Ân đỏ mặt, khẩn trương không biết làm sao, một lúc lâu mới tìm về âm thanh của mình, "Tại sao mất hứng..."
Nhìn thẳng vào cô, trầm mặc một lúc, anh mới mở miệng, "Nhìn thấy em và chồng trước một chỗ, anh mất hứng. trên đường tới đây anh đã suy nghĩ, có phải nên đem em lừa gạt đến trên hộ khẩu của mình hay không, như vậy Đường Tam mới có thể chết tâm. Nêu có thể, anh không ngại tự mình làm cái mũ gắn danh hiệu Dịch phu nhân đội lên trên người em."
"..." cứng cổ, cô trừng mắt nhìn anh, đối với lời tỏ tình này của anh, cô vốn định cười hỏi anh có phải đang đùa hay không, nhưng nhìn vào ánh mắt nghiêm túc lại cố chấp thì cô lại không thể cười nổi.
"Như thế nào, đề nghị này của anh, em có nên suy tính một chút không? Hả?" giọng nói nam tính mang theo mùi vị dụ dỗ khiến cho người ta chết trong dịu dàng, cô đột nhiên cảm thấy sự dịu dàng này, với người đàn ông này, không có chỗ nào có thể trốn.
"Dịch thiếu..." hắng giọng, một lúc sau cô mới nghiêm chỉnh nói đến vấn đề của anh, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, ánh mắt sáng chói, "Chúng ta còn chưa nói yêu đâu đã trực tiếp nhảy đến cầu hôn kết hôn rồi, có phải là đối với em không quá công bằng hay không?"
"Anh nhớ là đã cho em thời gian suy nghĩ, em vẫn chưa cho anh đáp án, anh vẫn một mực chờ đợi, chờ được kết quả chính là nhiều thêm vài cái tình địch. Ân Ân, anh là thương nhân, hiểu được nắm chặt thời gian và cơ hội, em đã không muốn nói chuyện yêu đương, vậy chúng ta liền trực tiếp kết hôn là tốt nhất, sau kết hôn lại bàn chuyện yêu đương là được!" Dù sao đem cô thành người của anh, ưu thế sẽ tuyệt đối hơn, có nhiều thời gian đợi cô từ từ yêu anh.
"vậy không được, kết hôn xong mới bàn đến chuyện yêu rất không được, em còn hi vọng cứ làm theo trình tự bình thường, không muốn đi cửa sau đấy!"
"Nghe ý của em, là em đồng ý cùng với anh nói yêu đương rồi hả?" Đối với anh cách nào cũng không quan trọng, đạt được mục đích là được rồi.
"Có thể để cho em suy nghĩ một chút không?"
"không được, bây giờ liền nghĩ, nếu không em luôn làm đà điểu, trước kia anh cũng không bắt buộc em ra ngoài?" Loại chuyện này không thể nhượng bộ, cứ lui bước không biết lúc nào cô mới có thể gật đầu đồng ý mà trong khoả