Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.

i nào chứ! Đường Minh Lân, anh đừng có cố tình gây sự có được không!” tính tình của vị công tử này, cô thật sự khó có thể khen tặng!
“Đi ăn cơm, không được sao? Thế nào, em không phải đói sao?” bước chân bỗng dừng lại, hắn hài lòng cúi đầu nhìn cô gái đụng vào trong lòng ngực mình, bàn tay nắm cổ tay của cô cũng dần dần buộc chặt thêm vài phần.
“Ăn cơm thì ăn cơm, anh có thể đừng có động chân động tay được hay không?” vẫy tay không thoát được, cô liền lấy tay mình tách ra, nhưng càng giãy giụa, Đường Minh Lân càng không chịu buông tay, chờ được chính là một câu nói nhàn nhạt của hắn, “Buông tay cũng được, nhưng phải ăn cơm với tôi!”
“…” ngẩng đầu lên, Úc Tử Ân im lặng liếc hắn một cái, trầm mặc trả lời yêu cầu vô lý của hắn.
Đang lúc cô cho rằng hắn chịu buông tay, thế nhưng hắn lại dắt tay cô, lôi kéo cô đi vào biệt viện.
Lòng bàn tay thật dày bao chặt bàn tay bé nhỏ của cô, thoát cũng không được, sợ bị thương bàn tay còn phải thiết kế của mình, Úc Tử Ân im lặng nheo nheo lông mày, nhưng cũng không tiếp tục giãy giụa.
Mang theo cô đi về phía trước, hắn siết thật chặt bà tay bé nhỏ trong bàn tay mình, một chút ấm áp dính trong tay hắn, dường như cũng khiến cho tim hắn cũng đi theo luôn rồi.
Vào gờ phút này, tâm tư của hắn cũng không còn đặt trên việc ăn cơm, kết hôn lâu như vậy, hắn hình như thật sự chưa có như bao giờ, dắt tay cô làm việc mình muốn làm, mặc dù chỉ là một bữa cơm bình thường, cũng đủ để cho hắn cảm thấy an tâm.
Hắn hình như có chút hiểu rõ, tại sao thần thái của Dịch Khiêm trong hình lại có cảm giác thỏa mãn như vậy, đổi lại là hắn, dắt tay người mình thích đi trên đường, hắn cũng có thể vui vẻ thỏa mãn như lấy được toàn bộ thiên hạ.
Bước vào biệt viện thật lớn, rất nhanh có người người nghe thấy liền chạy ra ngoài, là một phụ nữ trung niên, lễ phép nhiệt tình chào đón, “Tam thiếu tới, mời tới bên này!”
Dẫn hai người đến một căn phòng bài trí theo phong cách cổ xưa, Úc Tử Ân hơi quan sát một chút, nơi này cùng Thập Tam lâu cũng không khác biệt lắm, nhưng lại vì ở ngoại ô nên so với Thập Tam lâu nhiều hơn mấy phân an tĩnh và ưu nhã.
“Hôm nay lão Trầm mới câu được mấy con cá ở trong núi, vừa định gọi điện thoại cho Tam thiếu, không ngờ ngài đã tới rồi!” Bà chủ cười híp mắt, nghe giọng nói chuyện, có thể thấy Đường Minh Lân là khách quen ở nơi này.
“Hôm nay hai vị muốn ăn chút gì đây?”
“Ân Ân bao tử không tốt lắm, gọi món nhẹ một chút!” Đường Minh Lân thuận miệng nói mấy món ăn, bà chủ vui vẻ trở vào phòng bếp giao lại.
Đưa một bình trà ngon mang lên, Đường Minh Lân đưa tay rót cho người bên cạnh một ly, “uống trà đi, món ăn ở đây không tệ, lát nữa ăn nhiều một chút!”
“…” nhìn mặt nước màu xanh biếc, Úc Tử Ân ngước mắt nhìn Đường Minh Lân một cái, trầm mặc khong muốn trả lời.
Cùng Đường Minh Lân càng dây dưa không rõ ràng càng dễ dàng gặp chuyện không may, cô thật sự không muốn đả thương lẫn nhau về mặt tình cảm, nếu không sau này gặp mặt ngay cả bạn bè cũng không làm được, giống như cô cùng với Lam Mộ Duy vậy.
“Ân Ân, em ghét tôi đến mức không muốn nhìn thấy tôi sao?” cô lạnh nhạt khiến cho hắn cảm thấy thất bại cũng mơ hồ thấy cô cố ý xa cách.
Trước kia như thế nào cũng không muốn gặp nhau, bọn họ cũng được xem như là một đôi oan gia vui vẻ, cãi nhau cũng không mất niềm vui thú, nhất là thấy dáng vẻ cố ý làm trái với bản chất của cô, hắn càng thêm cảm thấy đáng yêu, nhưng hôm nay chung đụng, giống như có một bức tường vô hình, mặc kệ hắn cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua đến bên cô, cũng không thể nào cách thức ở chung như trước kia.
Hắn bắt đầu có chút hối hận, hối hận ly hôn, hối hận thả cô rời đi.
Đặt ly xuống, Úc Tử Ân nhàn nhạt ngước mắt, đáy mắt sáng trong không gợn sóng, “Không phải ghét, mà chúng ta không nên tiếp tục dây dưa như vậy. Đường Tam, tôi không thích hợp với anh…anh nên tìm một người tốt hơn tôi, có thể giữ được hoan tâm của anh!”
“Tôi biết rõ người như thế nào mới thích hợp với mình…người trong lòng tôi không cần phải phải gánh cả gia đình tôi, cô ấy chỉ cần đứng bên tôi, một lòng một dạ yêu tôi là được rồi!”
“Nhưng đã rất lâu, trong hào môn, không có tình yêu và hôn nhân thuần túy, giống như ban đầu chúng ta kết hôn vậy, cũng là vì lợi ích của hai nhà, tung hoành thương trường, chẳng lẽ anh không hiểu sao?”
“Tôi không phải là không hiểu, nhưng bởi vì quá mức rõ ràng, cho nên tôi mới không muốn người của Đường gia điều khiển hôn nhân của tôi, em hiểu không?” Hít một hơi thật sâu, Đường Minh Lân thành thật nhìn cô, “Ân Ân, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không? Cho tôi một cơ hội, tôi không thể so vo với Dịch Khiêm, nhưng những cái hắn có thể đưa cho em, tôi cũng có thể như thế!”
“…” nhắc tới Dịch Khiêm, cô khẽ run, cúi thấp đầu, nhất thời không biết nên nói gì.
Vừa lúc này tiếng chuông vang lên, bên ngoài truyền đến tiếng chào lễ phép khách sáo của bà chủ, “Dịch thiếu tới, khách quý khách quý! Ngài tới thật đúng lúc, Tam thiếu cũng ở đây!”
“Thật sao? Giọng nói nhàn nhạt của Dịch Khiêm tr