Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2389 lượt.
uyền đến, giọng có vẻ không chút để ý, hình như là vô ý quấy rầy, ngay sau đó liền nghe thấy âm thanh tươi cười của anh ở bên ngoài, “Tôi cũng không quấy rầy, hôm nay có khách, tối nay sẽ qua chào hỏi.”
“Được! người ở trên lầu, xin mời!” giọng nói hai người dần dần đi xa, cho đến khi biến mất.
Úc Tử Ân quay đầu nhìn vườn hoa ngoài cửa sổ, thật lâu cũng không hồi hồn lại, Đường Minh Lân cứ như vậy nhìn cô, trong lòng đau đớn tràn ra, xâm nhập vào tất cả các giác quan.
Vừa rồi hắn đã thấy rõ, khi cô nghe được hai chữ “Dịch thiếu”, cả người cũng trở nên khác hẳn, ánh mắt khẩn cấp như vậy, giống như một khắc cũng không muốn ở lại bên người cô.
Vẻ mặt quyến luyến như vậy, chỉ có thể chứng kiến trong mắt của người đang yêu, nhưng mà như vậy lại khiến hắn cảm thấy đau.
Bà chủ nhanh chóng dọn cơm ra, nhìn một bàn món ăn cô thích, cô lại không có khẩu vị, Đường Minh Lân so với cô lại càng không có khẩu vị, chịu đựng sự đau đớn cuồn cuộn nơi đáy lòng, khóe miệng vẫn treo nụ cười yếu ớt, gắp món ăn cho cô.
Nhìn cá trên bàn, Úc Tử Ân không khỏi nhớ tới dáng vẻ lấy xương cá của Dịch Khiêm, chuyên chú u nhã, không có chút nào khó nhìn, động tác như vậy khi anh làm lại đẹp mắt đến khiến người khác không thể dời mắt.
Chỉ một động tác nhỏ, người bên cạnh liền nhìn ra đầu mối, gắp một miếng cá hấp bỏ vào chén cô dịu dàng nói, “Ăn đi, nguội ăn sẽ không ngon!”
Nhìn miếng cá trong chén, Úc Tử Ân nhẹ nhàng cười.
Thì ra giữa người và người vẫn có khác biệt.
Yêu trước hay sau khi kết hôn!
Cùng miếng cá hấp trong chén đấu tranh, khiến ăn xong một bữa cơm cũng hơn một giờ, cơm nước xong, lúc từ phòng ăn đi ra, trên hành lang lầu hai, Dịch Khiêm cùng với vài người tinh an trong giới kinh doanh cũng vừa vặn từ trên lầu đi xuống, trên cầu thang bằng gỗ truyền tới một hồi bước chân ủ dột.
Từ khúc quanh cầu thang đi lên hiển nhiên sẽ nhìn thấy được bọn họ, bước chân Dịch Khiêm dừng một chút, từ trên cao nhìn xuống hai bóng người đứng trong sân, trên gương mặt chứa đựng nụ cười yếu ớt, vẫn lạnh lùng ưu nhã trước sau như một.
Dần người đi xuống, Đường Minh Lân cũng nhìn thấy bọn họ, bước chân dừng lại nhìn cô gái bên cạnh một chút, lúc nãy mới tươi cười đi tới chào hỏi, “Dịch thiếu cũng ở dây à, trùng hợp như thế?”
“Thật khéo! Đúng lúc tôi cùng với bạn tới dùng cơm, không ngờ cũng gặp anh ở đây, đến dùng cơm trưa sao?”
“Cũng đến giờ rồi, làm sao có thể không ăn!” khẽ cười một tiếng, Đường Minh Lân cúi đầu nhìn thời gian, “Ân Ân cũng sắp đến giờ làm việc rồi, tôi đưa cô ấy về công ty trước, hôm nào chúng ta lại gặp.”
Lúc trở lại công ty, người ngồi ghế phụ đã ngủ, dừng xe lại, Đường Minh Lân nhìn cô, không đành lòng đánh thức cô dậy, đảo tay lái đưa xe vào bãi đỗ ngầm.
Dừng trong góc yên lặng, hắn mở điều hoa lớn một chút cho xe thoáng khí, cởi dây an toàn, nghiêng người nhìn gò má yên tĩnh của cô, hắn biết khi cô hoạt động đầu óc quá độ sẽ thích ngủ, một ngày ngủ 15 tiếng đồng hồ cũng không sao, nhưng mà hôm nay, hắn muốn nhìn cô ngủ cũng không thể rồi.
Khẽ thở dài một hơi, từ ngăn kéo hắn cầm ra một cái thảm mỏng, mới vừa đem đến bên người cô, người đnag ngủ say liền tỉnh lại, mở mắt nhìn gương mặt đang lại gần, trong mơ hồ khẽ sửng sốt một chút, tiếp theo liền ngồi thẳng cảnh giác nhìn hắn.
“Đã tỉnh rồi hả?” thu lại tấm thảm, hắn cười nhạt, nghiêng người thay cô cởi dây an toàn ra, “Đã đến công ty, cô muốn nghỉ ngơi một chút hay là trực tiếp đi lên?”
“Không cần, tôi trở về làm!” không đợi hắn bừng tỉnh, cô đã đẩy cửa xe đi xuống, để lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng.
Khẽ tựa vào trên ghế, Đường Minh Lân cười khổ, tay cầm tay lái bỗng cảm thấy có chút vô lực.
Có ít thứ từ lòng bàn tay trôi đi, thế nhưng hắn lại cảm thấy, cho dù có cố gắng thế nào cũng không giữ lại được.
Ân Ân, tôi nên làm gì với em mới phải?
__________
Cả một buổi chiều, liên tục diễn ra ba hội nghị, từ hai giờ đến hơn 5 giờ chiều, hội nghị kéo dài hơn 3 giờ, làm cho trưởng ban thư ký Văn Khâm không chịu nôi, quay đầu nhìn người đàn ông lạnh nhạt đnag ngồi ở ghế chủ tịch, khẽ thở dài, cúi đầu tiếp tục sửa lại tư liệu hội nghị.
Bất kể là ai cũng nhìn ra được, từ sau buổi trưa sắc mặt của boss đã không tốt, ra lệnh mở liên tiếp ba hội nghị trong một buổi chiều, càng xác định suy đoán của hắn, tâm tình hôm nay của boss không tốt, vào hội nghị, quản lý các ngành người người cảm thấy lo lắng, ai cũng không dám vào lúc này đụng vào trên họng súng.
Thân là thư ký, buổi cơm trưa đi theo bên cạnh Dịch Khiêm, tự nhiên rõ ràng tâm tình của boss không tốt là vì người nào.
Hội nghị vừa kết thúc, tất cả mọi người không hề nấn ná nhanh chóng rời khỏi phòng họp, trong chốc lát chỉ còn lại hai người Văn Khâm và Dịch Khiêm, sửa sang tài liệu trên bàn, Văn Khâm quay đầu liếc nhìn bóng dáng đứng bên cửa sổ, nhìn lên đồng hồ, “Boss, đã đến lúc tan tầm rồi, ngài cũng nên đi ăn chút gì.”
“Không cần, làm xong những việc này anh cũng