XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

t để tặng đồ cho anh.
Sau này, khi nhìn thấy ý nghĩa của màu xanh dương trên bảng màu sắc của cô, mới hiểu được, thì ra anh trong cảm nhận của cô chính là tồn tại như vậy.
Cầm chiếc hộp đi vào công ty, tất cả mọi người đều nhìn ra được, tâm tình hôm nay của boss rất tốt!
So với thời gian bình thường đến công ty hơn 10 phút, đợi đến khi đến ký túc xá, Văn Khâm đứng chờ ở cửa, nhìn boss từ cửa ra ngoài, theo bản năng cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, tới trễ 13 phút.
Tầm mắt lơ đãng nhìn chiếc hộp trên tay boss, nhìn lại gương mặt như được tắm gió xuân kia, trong lòng hiểu rõ đây là có chuyện gì, ôm một xấp tài liệu đi theo vào phòng làm việc.
Đặt tài liệu xuống, Văn Khâm không nhịn được tò mò mở miệng, “Boss, tâm tình hôm nay rất tốt?”
“Nhìn ra được?” chau chau mày, Dịch Khiêm liếc nhìn hắn một cái, xoay người ngồi lên ghế làm việc, vẻ mặt lười biếng vẫn mang theo một chút thanh thản ưu nhã.
“Vâng, so với ngày thường không giống, dĩ nhiên nhìn ra được.”
Dịch Khiêm khẽ cười, tâm tình tốt đương nhiên không tự nhiên tiếp nhận được cấp dưới lắm mồm, nhàn nhạt kéo về suy nghĩ, “nói một chút về hình trình ngày hôm nay.”
“Vâng!” mở hành trình trong ngày trên tay, Văn Khâm cung kính mở miệng, vẻ mặt lại nghiêm túc như cũ, giống như vùa rồi chỉ là nói chuyện xấu trong nhà, “ ba mươi phút sau ngài có hội nghị tại hành quán khu suối nước nóng, kiến trúc sư bên kia đã chuẩn bị bản thảo bản đồ, để ở phía trên cặp hồ sơ, chút nữa ngài dành một chút thời gian xem. 11h có một hội nghị về quảng cáo sản phẩm mới, buổi trưa Lâm Đổng của tập đoàn Lâm thị mời ngài cùng dùng bữa trưa.”
“Hả?” mới nghe đến lịch hẹn này, Dịch Khiêm từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên, nhíu nhẹ mày, “chúng ta cùng Lâm thị còn chưa bắt đầu hợp tác, ông ta đã muốn mời tôi ăn cơm?”
“Éc…nếu ngài không muốn, tôi sẽ giúp ngài từ chối.”
“Không cần, sớm muộn gì cũng phải gặp mặt với ông ta.” Khẽ cười, anh chuyển qua ghế ngồi, lười biếng dựa vào sau, “Thời gian và địa điểm anh hẹn tốt rồi thông báo với tôi!”
“Vâng! Tôi đã biết!”
Đáp nhẹ một tiếng, anh cầm lấy hộp quà trên bàn làm việc, mở ra từng sợi ruy băng, bên trong hộp quà, một chiếc ví tiền màu đen, góc phải chạm nổi hai chữ tiếng anh QM, đơn giản lại không có bất kỳ nhãn hiệu hay logo nào khác, thấy sao cũng giống là do cô tự mình làm ra.
Nhìn cái ví tiền này, anh đột nhiên cảm thấy ấm áp, đồ cô tự làm, so với bất cứ thứ gì có thể mua được bằng tiền đều trân quý hơn!
Nhớ tới lời cô nói hôm sinh nhật, đời này cô chỉ vì ba người đàn ông mà thiết kế y phục, một là ún, một là anh, và cuối cùng là con trai của mình.
Nhưng nếu dời này chỉ có ba người, như vậy cả đời anh cũng thật sự hạnh phúc.
Bên ngoài bàn làm việc, Văn Khâm an tĩnh nhìn người đàn ông đối diện, hình như vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy boss dịu dàng như vậy, gương mặt ngập tràn hạnh phúc, nhìn như vậy hắn cảm thấy giống như đã cách xa mấy đời.
Chỉ là một ví tiền cũng có thể khiến boss vui vẻ như vậy, trừ người tặng quà không phải có quan hệ bình thường, sợ rằng bên trong còn có ẩn tình khác thôi!
Nghiêng người, Dịch Khiêm từ trong ngăn kéo lấy ra mấy tờ ngân phiếu, ngẩng đầu nhìn Văn Khâm, “Chốc nữa đổi cho tôi một chút tiền lẻ mang vào.”
“Vâng!” Boss lại đưa ra yêu cầu như vậy, lúc này hắn mới cảm thấy, boss của hắn giống như đàn ông bình thường.
Bình thường trên người boss chỉ có một chiếc thẻ, cho dù là ăn cơm hay xã giao đều cà thẻ thanh toán, phần lớn cũng không cần lấy giấy tính tiền, có thể nói, ngay cả tiền lẻ trên người boss cũng không có một phần.
Hôm nay có người tâm tư cẩn thận tặng boss một chiếc ví tiền, về sau boss có thể giống như người bình thường, cùng thể nghiệm những cái chưa từng trải qua của cuộc sống, những thứ này, sợ rằng đều thuộc về công lao của cô gái kia!
Văn Khâm vừa mới đi ra, điện thoại di động trên bàn liền vang lên, liếc nhìn dãy số trên điện thoại, anh chậm rãi nhận, “Ừ, thế nào?”
Bên kia truyền đến giọng nói của người quản lý tiệm bánh ngọt, “Boss, trong tiệm mời một đầu bếp của Áo đến, mới làm ra một chiếc bánh socola hạnh nhân , người xem, có cần đưa qua cho Úc tiểu thư một phần không?”
Chau mày, anh nhớ lại tên chiếc bánh, không khỏi hỏi ngược lại một câu: “Imperial – torte ( thăm hỏi ngọt ngào) ?”
“Đúng ạ!”
“Vậy ông đưa một phần qua chô cô ấy, địa chỉ tôi sẽ chuyển qua cho ông.”
“Vâng!”
_________
Lúc nhận được bánh ngọt mà Dịch Khiêm nhờ người đưa tới, Úc Tử Ân đang đấu tranh với bản thảo thiết kế mới, mỗi khi phiền lòng, hoặc lúc nôn nóng cô liền muốn ăn một chút gì, vừa vặn kho lúa trong ngăn kéo trống rỗng, trong lúc mấu chốt lại đưa đồ tới, không khác gì cây cỏ cứu mạng cho cô!
Nhìn logo trên chiếc hộp, cô khẽ cười, cầm điện thoại, ôm bánh ngọt tới ban công bên ngoài phòng giải lao, tìm số gọi tới bên đầu bên kia.
Bên kia điện thoại, người nào đó phải một lát mới nhận điện, giọng nói nhàn nhạt truyền xuyên qua điện thoại, “Ừ, sao vậy?”
Nhất là một chữ “Ừ” lười biếng kia, nghe được khiến cô cảm thấy mìn