Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.

h giống như bị rút sạch hơi sức, cả người mềm nhũn, giống như không xương.
“Đã nhận được bánh ngọt, cám ơn!” khẽ híp mắt, cô cười nhẹ, “Qùa tặng có thích không?”
“Ừ, thích, sao lại nghĩ đến tặng ví cho anh vậy?” đối với vấn đề này anh lại rất tò mò.






Nàng dấu xấu luôn phải thấy cha mẹ chồng!
“Bánh ngọt đã nhận được, cám ơn!” khẽ híp mắt, cô cười nhẹ, mặt mày đều nhạt nhàn vui sướng vì nhận được quà tặng, “Qùa tặng có thích không?”
“Ừ, thích, chỉ cần là em đưa anh đều thích, chỉ là, làm sao em lại nghĩ tặng cho anh ví tiền đây?” vấn đề này anh rất tò mò, bình thường xã giao hoặc mời khách dùng cơm nếu là anh thanh toán thì đều ký set hoặc cà thẻ.
Quanh năm suốt tháng, trên người anh rất ít khi có tiền mặt, hơn nữa bình thường cũng không có sở thích hút thuốc hoặc ham mê uống rượu, chỗ cần phải sử dụng đến tiền mặt lại càng ít, ví tiền càng không cần dùng, nếu không phải cô tặng vật này cho anh, chỉ sợ anh cũng không nghĩ đến đi đổi tiền mặt.
“Gần đây quan sát mới phát hiện, anh chính là loại nhân vật điển hình, nói cách khác, sử dụng tiền mặt rất ít, nghe nói loại nhân vật này lúc tiêu tiền có tâm lý rất kỳ quái, giống như khi cà thẻ hết 1 triệu tệ thì sẽ không có chút nhức nhối, nhưng nếu lấy tiền từ trong ví ra ngoài thì tâm tình lại hoàn toàn khác nhau! Cho nên tặng ví tiền cho anh có hai mục đích, thứ nhất, chính là để cho anh cũng trải qua một cuộc sống như những người đàn ông bình thường, mặc dù em hiểu rõ anh không phải thiếu tiền, nhưng đây cũng là một loại trải nghiệm cuộc sống! Nếu không, anh cứ luôn giống như là người không dính phải khói bụi trần gian, em lại rất tục tằng bình thường, sẽ khiến em cảm thấy em và anh có khoảng cách quá xa! Về mục đích thứ hai, ừ, chính là để cho anh hiểu được thế nào là cần kiệm đó, xài tiền bậy bạ về sau làm sao nuôi nổi gia đình nha!”
“Ừ, cái chủ ý này không tệ, nhưng mà ở mục đích thứ hai, Ân Ân , việc này chẳng lẽ không phải là trách nhiệm của em sao? Em hiểu được tiết kiệm cho gia đình là được, em nắm trong tay quyền lực tài chính trong nhà thì đồng nghĩa với việc là gián tiếp nắm trong tay ví tiền của anh, đây không phải là một công đôi việc sao?”
“Dạ, boss!”
________
Ngồi trên ban công, Úc Tử Ân đỏ mặt trừng mắt nhìn chiếc bánh ngọt một lúc lâu, nghiến răng cuối cùng mới cầm nĩa lên giải quyết, bên tai loáng thoáng lời thổ lộ của ai đó khiến cho người ta phải đỏ mặt tim đập thình thịch, khóe môi cũng không tự giác mà giương lên.
Hương vị ngọt ngào của chiếc bánh socola hạnh nhân dần dần nhập vào trong lòng, sự nóng nảy trong tâm tình cũng dần dần bình thường, đều nói ăn ngọt có thể khiến cho người ta vui vẻ, lời này quả thật là không sai.
Ngay phút Lam Mộ Duy bước vào phòng giải lao kia, nhìn thấy chính là tình cảnh như vậy, không khỏi dừng bước.
Bóng dáng yên tĩnh ngồi trên ghế ban công, từ góc độ hắn nhìn sang, liền nhìn thấy gò má tràn đầy sự thỏa mãn và dịu dàng mà hắn chưa từng thấy qua, giờ phút này hắn có chút hiểu, cũng không phải là cô gái xinh đẹp khêu gợi khiến cho người ta động tình mà giống như cô vậy lơ đãng lộ ra ngoài một chút phong vị lưu luyến dịu dàng mới đáng để cho đàn ông phải động tình tới tận tâm can.
Nghĩ đến từ khi trở về đến bây giờ cũng được một khoảng thời gian, mỗi lần cô và hắn chạm mặt, ngoài sự lạnh lùng, cô chính là cố ý né tránh và bài xích hắn, hắn biết trong lòng cô còn hận hắn, mà hắn tự mình còn hiểu rõ ràng hơn, cô đối với chuyện nào đó đều rất cố chấp, cho nên luôn không dám làm liều động tới vấn đề cô không đối mặt, sợ sẽ mang lại tác dụng ngược, khiến cho hắn không còn cơ hội đứng bên người cô một lần nữa.
Giống như không muốn phá hỏng thời khắc này, hắn chậm rãi xoay người rời đi, thuận tay đem cửa phòng giải lao đóng lại.
Vừa đến giờ tan việc, Úc Tử Ân liền không chờ đợi chạy ra ngoài, Hạ Khương Tuyết lúc này vừa vặn ra khỏi phòng, nhìn thấy cô dáng vẻ vội vàng liền hỏi, “Ân Ân, gấp như vậy là có việc gì à?”
“A, tổng giám, bây giờ không phải là đã hết giờ sao?”
“Đúng vậy, nhưng bình thường cô đều là người rời coongt y cuối cùng, hôm nay sao lại sớm như vậy? có việc gì thế?”
“Không có việc gì đâu, cùng…cùng bạn bè ăn cơm thôi!” do dự một chút, cuối cùng cô vẫn sửa miệng lại, hai chữ bạn trai thật sự không thích hợp nói ra lúc này.
Từ sự do dự trong lời nói của cô, Hạ Khương Tuyết hiểu được ý của cô, khẽ cười, “Tự cô nên cẩn thận một chút, chuyện cuộc thi thiết kế cũng nên bắt đầu chuẩn bị, trong khoảng thời gian này nên chú tâm vào công việc.”
“Ừ, tôi biết rồi! Vậy…tôi tan việc trước! Thứ hai gặp lại!” khoát tay, cô xoay người đi tới phía thang máy.
Mới vừa xuống tới lầu 1, điện thoại trong túi vang lên, cô nhìn một chút, vôi nhận điện thoại, giọng đàn ông trong sáng từ bên kia truyền tới, “Cháu Ân Ân…”
“Ơ, chú nhỏ Thẩm, khách quý khách quý nha! Ngài đây sao lại gọi điện thoại cho cháu thế này?!” nghe thấy âm thanh nhao báng từ bên kia, cô cũng cười điểu đáp trả lại!