80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

ô dừng bước chân lại nhìn anh, mà anh vào lúc này cũng phanh xe lại trên đường.
Nghiêng người sang, anh nhìn chằm chằm vào cô, nét mặt ngây thơ khiến anh không nhịn được mà cười khẽ một tiếng, ngoắt ngoắt tay, “Em lại gần đây, anh cho em biết.”
“Hả?” cô thật đúng là tin người khác, ngây ngốc đưa tới, ai ngờ vừa mới tiến tới gần anh, anh lại đột nhiên đưa tay cô cổ cô, nghiêng đầu hôn lên gò má cô một cái.
“Người anh tìm chính là em, bảo bối, có bằng lòng hay không?”
“…” giọng nói đậm đà bồi hồi ở bên tai, Úc Tử Ân ngẩn người, một lúc lâu mới bừng tỉnh, khí nóng trên khuôn mặt hình như còn chưa rút đi, nhớ tới câu nói vừa rồi của anh, nhất thời đỏ mặt!
Lời yêu từ người đàn ông không dễ dàng nói yêu thương này thật cũng sẽ khiến cho cô tim đập đỏ mặt như lúc này.
Cảm giác như vậy, có bao nhiêu lâu cô không thể nghiệm qua rồi? Từ sau Lam Mộ Duy, đối với đàn ông xung quanh mình, cô chưa từng động tâm, cho dù là Đường Minh Lân cũng vậy.
Vậy mà, người đàn ông này lại dễ dàng khiến cho tận đáy lòng cô rung động và khát vọng.
Khẽ run, đứng thẳng người, cô lúng túng giật giật khóe miệng, trong lúc nhất thời không biết thế nào trả lời vấn đề của anh.
Mặc dù cô biết, mỗi câu mỗi chữ anh nói đều là nghiêm túc, không chút ý tứ đùa giỡn nào, nhưng bởi vì từng chịu đau thương, cô đã không dám dễ dàng hứa hẹn, dễ dàng đụng chạm vào thứ không thuộc về mình.
Lời đến khóe miệng, cuối cùng lại biến thành một câu kinh điển đối phó, “Để em suy nghĩ lại đã!”
“Được…” biết rõ cô đang trốn tránh, anh cũng không gấp, cũng không miễn cưỡng cô, mà chỉ nhàn nhạt đáp lại một chữ, đưa đề tài này kết thúc.
Bước nhanh hơn, cô hắng giọng mở miệng, “Em thật đói, mau về nhà ăn điểm tâm thôi!”
Ném lại một câu, cô cơ hồ là chạy trối chết.
Phía sau, Dịch Khiêm hận không thể nuốt trọn bóng dáng đang thoát khỏi tầm mắt của mình, bất đắt dĩ cười cười, khởi động xe đi theo.
Lúc về đến nhà, Úc Bảo Sơn đã chuẩn bị tốt bữa ăn sáng, bình thường khi ông ở nhà, công việc nhà ông đều làm được, không thể phủ nhận, tại phương diện nào đó, Úc Bảo Sơn cũng được xem là một người đàn ông tốt, một người cha hiền !
Vội vội vàng vàng rửa mặt ra ngoài, Úc Tử Ân từ trong tủ áo quần lựa chọn một chiếc váy chiffon màu xanh lá tới đầu gối, phía dưới có viền ren thêu tay, với vóc người mảnh khảnh của cô, đã khiến cho bộ váy này lộ ra tư vị của mùa xuân.
Thấy cô từ trên lầu xuống, Dịch Khiêm nhàn nhạt ngước mắt nhìn cô một cái, ánh mắt không không biến sắc quan sát cô một hồi, hài lòng nheo mắt lại, khóe môi khẽ nhếch.
“Nhanh chóng ăn thôi, cháo cũng mau nguội rồi.” Sau khi ngồi xuống, Úc Bảo Sơn nhàn nhạt mở miệng.
“Dạ.” nhìn bữa ăn kiểu Trung đơn giản trước mắt, cô ngước nhìn người đàn ông đối diện, giống như hóa giải tình cảnh lúng túng trước khi vào nhà, “Dịch thiếu, ăn sáng như vậy anh có quen không?”
“Ừ, không thành vấn đề, bình thường trong nhà vẫn ăn bữa sáng kiểu Trung, anh không có thói quen ăn sáng kiểu Tây.” Dừng một chút, anh nửa cười nhìn cô, giống như xuyên thủng ý định vào lúc này, “Có phải cảm thấy bình thường anh đều phải ăn thịt cá này nọ phải không…?”
“Em không có ý nghĩ như vậy đâu mà!” cô mới không nghĩ anh lại tục khí như vậy đâu!
Nhìn dáng vẻ lam nũng của cô, Dịch Khiêm cười nhạt, không tiếp tục nói nữa.
Cho đến sau này, khi hai người đi chung, cô mới biết, người càng có tiền đồ ăn càng tinh xảo mà đơn giản, nhất là người có xuất thân là công tử quý tộc như Dịch Khiêm lại càng phải như vậy.
Ăn xong điểm tâm, Úc Tử Ân ngồi lên xe Dịch Khiêm trực tiếp đi công ty, khi xe dừng trước công ty, Dịch Khiêm quay đầu nhìn về phía cô gái ngồi bên cạnh, săn sóc thay cô cởi dây an toàn, nhớ tới tối hôm qua cô đã nói, không khỏi hỏi, “Ngày hôm qua không phải nói có đồ quên đưa cho anh sao? Là cái gì?”
“À? A, quà tặng nhỏ!” bừng tỉnh,cô cười xấu hổ với anh, cúi đầu từ trong túi xách lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh sảo đưa tới, cười thần bí nhìn anh, “Trở về phòng làm việc rồi hãy xem!”
“Sao đột nhiên lại muốn tặng qùa cho anh?” giơ chiếc hộp nhẹ nhàng, anh không nhịn được cười cười, ngước mắt nhìn cô, ánh mắt cực kỳ dịu dàng.
“Chính là đột nhiên muốn nha, tặng quà còn cần lý do sao? Vậy là anh không muốn ?” nháy nháy mắt, cô tức giận nhìn anh, vốn là đưa quà cho anh đã rất ngượng ngùng rồi, anh còn cố tình dùng để nói chuyện, thật là đáng ghét!
“Anh không nói không muốn!” sợ cô sẽ lấy lại, anh nhanh chóng thu hồi lại tay, nghiêng người qua hôn gò má cô một cái, “Đi làm đi, chớ tới trễ, buổi tối cùng nhau ăn cơm, tan việc anh đến đón em, ngày mai anh phải về Bắc Kinh một chuyến, có thể hai ngày sẽ không gặp được em.”
“A, biết!” mặt hơi đỏ quay đầu đi, cô đẩy cửa xe bước xuống, bước chân ảo não đi vào công ty.
Nhìn bóng dáng như trốn chạy của cô, Dịch Khiêm khẽ mỉm cười, đảo tay lái chạy đến công ty
Ánh mắt lơ đãng rơi trên chiếc hộp màu xanh dương trên kệ, nhớ lần đưa lễ phục trước, cô cũng chọn chiếc hộp màu xanh dương nhạt, cô hình như rất ưa thích dùng hộp quà màu xanh nhạ