Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.

n biến thành không thể tin, tay cầm tài liệu không tự chủ được mà khẽ run rẩy.
Quả nhiên… cô ấy không đơn giản như cô tưởng tượng.!
cô đã có được khả năng này, như vậy muốn tra được việc cô và Dịch Khiêm có quan hệ cũng không phải là việc khó rồi, chị em nhà họ Lâm không phải vật trong ao, Lâm Quân Dao có thể vì Đường Minh Lân hãm hại cô, như vậy Lâm Tiểu Uyển đây? Nhiều năm làm bạn bè như thế, vì Dịch Khiêm cô liền ngoan cường quyết tâm đối phó cô sao?
Lòng phụ nữ ghen tỵ và thủ đoạn, thường thường làm cho đàn ông sợ hãi, nếu không lão tổ tong cũng sẽ không nói: “Độc ác nhất là nội tâm phụ nữ.”
Tiện tay đem tư liệu trên tay ném lên bàn, nghiêng người sang nằm bên trên ghế salon, cô dùng hai cánh tay ôm chặt lấy mình, có chút hơi lạnh lan tràn toàn thân, có một số việc cô thậm chí không dám suy nghĩ sâu sa.
Nhớ mang máng chuyện khi còn rất nhỏ, cô và Lâm Tiểu UYển là bạn học, hai nhà lại ở gần nhau, cũng có thể nói đều à gia đình mới phát tài. Úc Bảo Sơn vì xây dựng sự nghiệp của mình mà phần lớn thời gian đều ở trong ty, cứ thế bỏ mặc cô, ba của Lâm Tiểu Uyển cũng giống vậy, điều duy nhất không giống nhau là Lâm Tiểu Uyển và Lâm Quân Dao không phải cùng một mẹ, ba của Lâm Tiểu Uyển yêu đứa con sau hơn đứa con đầu, cho nên ném cô cho bà ngoại ở thành phố C, mà cô từ đầu đến cuối đều là hòn ngọc quý trên tay Úc Bảo Sơn.
Từ nhỏ mọi việc Lâm Tiểu Uyển đều muốn thắng cô, bất luận thành tích học tập hay piano, có lẽ bởi vì nguyên nhân gia đình mà tự ti, lại không muốn thua cô, cho nên cứ mãi tranh giành với cô, cô cũng không so đo những thứ này, dù sao Úc Bảo Sơn cũng không đặt yêu cầu quá cao với cô, chỉ cần chính cô vui vẻ là được rồi, coi như không lấy được thứ hạng cao nhất, Úc Bảo Sơn cũng sẽ cao hứng khích lệ cô : Con gái bảo bối, cố gắng đã tốt rồi, lần sau cố gắng nữa.
Ngày cứ như vậy trôi qua khi chung quang bọn họ tất cả mọi người đều biết, con gái họ Lâm luôn đứng thứ nhất, còn cô luôn đứng thứ hai.
Sau này cô thi vào đại học nổi tiếng cả nước, còn cô ta lại ở lại thành phố C, thiếu liên lạc, cô chỉ nghe nói cô ấy đã ra nước ngoài. Thêm vào đó trong đại học xa lạ, cô lại quen biết Thẩm bùi Bùi và Sở Tiểu Ninh, sau đó là Lam Mộ Duy.
Mấy năm này Lâm Tiểu Uyển đều phát điện thư cho cô nói rằng, cô ta đã trở thành một lưu học sinh thành công một cách vinh quang. Mà cô hoàn toàn không biết, đều là cô ấy dùng chính mình để đổi lấy, nhưng nếu hôm nay Dịch Khiêm không đưa cho cô những tài liệu này, cô sợ rằng vĩnh viễn đều sẽ không dám nghĩ như thế.
Thời gian năm năm, thay đổi nhiều như vậy, cũng thay đổi cô, có vài người như Dịch Khiêm đã nói, một cái xoay người chính là cả đời, như cô và Lam Mộ Duy, không còn có thể trở lại lúc ban đầu.






Mặt trời mọc ở phía tây sao
Lúc Úc Tử Ân tắm xong ra ngoài, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, điện thoại trên tủ đầu giường vang lên, đi lại cầm lấy, nhìn cái tên hiện bên trên, thấy mấy chữ “Đường Minh Lân”, cô tiện tay đặt lại trên bàn, không hề muốn nghe điện thoại của người kia.
Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại phát huy tính kiên nhẫn và sự dẻo dai, cô không nhận điện thoại anh cứ gọi, cho đến khi cô không thể nhịn được nữa, phải nhận điện thoại mới thôi.
"Đường Minh Lân, anh có chuyện gì mà không thể đến sáng mai, nhất định chọn buổi tối sao? Tôi ngủ, có chuyện gì mai nói!" Điện thoại vừa mới bắt máy, Úc Tử Ân liền rất không khách khí rống giận với người ở đầu dây bên kia điện thoại.
"Ân Ân, anh biết em còn chưa ngủ, đèn trên lầu cũng còn sáng, em ghét nói chuyện với anh như thế sao?!"
Mới nghe anh nói như vậy, Úc Tử Ân từ trên giường đứng dậy, chân trần đi tới trước cửa sổ nhìn xuống, đèn xe an tĩnh, bóng dáng cao to của một người đang tựa vào cửa xe, thoải mái nhàn nhã nói chuyện điện thoại với cô, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu lên nhìn đèn trên lầu hai, rất kiên nhẫn khiến người chắc lưỡi hít hà!
"Anh là bệnh nhân, đồ ăn ở khách sạn không hợp khẩu vị của anh, muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc."
". . . . . ." Hít một hơi thật sâu, cô chịu đựng việc không buột miệng mắng chửi người, lành lạnh nhìn anh, "Nếu tôi không đồng ý... có phải anh sẽ đứng ở cửa nhà tôi cả đêm hay không? !"
"Ừ, anh chỉ muốn đến đây ăn chút gì đó thôi, không có ý tứ gì khác." Anh đưa vẻ mặt thành thật nói với cô, vẻ mặt vô hại giống như một đứa bé đơn thuần.
"Ăn xong cút ngay sao?" Do dự, cô cảnh giác nhìn anh.
"Ừ." Gật đầu một cái, thấy mặt cô dường như dãn ra, anh cũng không còn chơi xỏ lá nữa.
Buổi tối khuya, thật sự không muốn cứ để anh đứng ở cửa nhà cô như thế, Úc Tử Ân suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn phải cho anh đi vào.
Phục vụ đại thiếu gia rất khó khăn, nửa đêm canh ba lại còn bắt cô rữa tay làm canh, nếu không phải băn khoăn đến việc anh đang bệnh, cô chắc chắn sẽ không mềm lòng như vậy!
Đứng ở bên cạnh bồn rửa chén, Úc Tử Ân quay đầu liếc nhìn bóng dáng đứng tựa cửa ra vào chờ ăn, nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, cắt gọn hành và thịt nạc thả vào trong n


Polaroid