Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
n cạnh kêu lên: "Đồng ý! Đồng ý! Đồng ý!"
Nắm chặt cúp trong tay, Úc Tử Ân kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt giơ chiếc nhẫn kim cương đợi mình đồng ý, hốt hoảng nhìn đám người ồn ào và đèn flash không ngừng lóe lên phía dưới đài, lúng túng giật giật khóe miệng, nhíu nhíu lông mày nhìn về phía Dịch Khiêm: "Anh đứng lên trước đi!"
"Buổi sáng em đã đồng ý anh rồi đấy!"
"............" Ngước mắt, cô khẽ run nhìn về phía Lâm Tiểu Uyển đứng dưới đài, lại nhìn người đàn ông chân thành trước mặt, do dự, giãy giụa, cuối cùng lúc phía dưới đang nháo hò hét ồn ào thì gật đầu một cái đáp lời cầu hôn của anh.
Chỉ một lần này thôi, cô muốn cố gắng vì hạnh phúc của mình, mặc dù phía trước đầy chông gai.
Giơ tay lên, Dịch Khiêm nắm lấy tay cô, đem chiếc nhẫn kim cương màu hồng lồng vào trên ngón tay của cô, lúc này mới vịn vào cô đứng dậy, tiếp nhận ánh đèn flash đông đảo và lời chúc mừng của tân khách dưới đài.
Người chủ trì cũng thông qua microphone chúc mừng hai người, không khí náo nhiệt trao giải đã đạt đến cao triều, vậy mà ngay vào lúc này, Diệp Tư Mẫn vẫn đứng ở trong góc đột nhiên chạy lên đài đoạt lấy microphone trong tay người chủ trì, lớn tiếng chất vấn: "Dịch tổng, Úc tiểu thư thắng có phải quá mức đơn giản hay không? Ngôi vị quán quân này, sợ rằng ẩn chứa điều mờ ám? Hay là do tất cả giám khảo nể mặt anh, để cho cô ta được vô địch?!"
không ngờ cô ta lại đột nhiên xông lên đài, Úc Tử Ân ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm sắc mặt lạnh lẽo, khẽ nhăn lông mày, lần này Diệp Tư Mẫn không có giành được giải thưởng mặc dù không có cam lòng, cũng không thể trong trường hợp nào khiến Dịch Khiêm không xuống đài được, mặc kệ như thế nào, bọn họ cũng đều ở Thụy Nhĩ, cô ta làm như vậy, không khác nào tát Thụy Nhĩ một bạt tai!
Bởi vì cô ta chất vấn, tiếng nghị luận dưới đài lại tiếp tục, ánh mắt đông đảo đều là chất vấn, Úc Tử Ân hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn về phía Dịch Khiêm, giống như đang hỏi anh, có nên vận dụng quyền lực tổng tài hay không.
Chúng ta ở cùng chỗ nhé?
Đối mặt với hoài nghi của số đông, sắc mặt Dịch Khiêm Mạch không thay đổi, nhận lấy microphone do người chủ trì đưa tới, ánh mắt nhàn nhạt quét về phía Diệp Tư Mẫn đột nhiên chạy lên khán đài, lại nhìn hướng dưới đài, bình tĩnh thản nhiên mở miệng: "Tôi có vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp hay không, hoặc là cuộc tranh tài này có gì mờ ám, vấn đề này tôi cảm thấy nên để ban giám khảo trả lời."
Nói xong, anh nhìn hướng Diệp Tư Mẫn, ánh mắt sắc bén chứa đựng mấy phần ý lạnh: "Xin hỏi vị tiểu thư này hôm nay là nhà thiết kế dự thi hay truyền thông?"
"Tôi là nhà thiết kế ở tổ 5!" Lạnh lùng ngước mắt, Diệp Tư Mẫn không hiểu nhìn anh, khí thế đàn ông mạnh mẽ nhất thời làm cho cô ta cảm thấy hít thở không thông.
"Nếu là nhà thiết kế, như vậy tác phẩm của cô hãy để ban giám khảo bình phẩm trước đi! Nghe ban giám khảo nhận xét xong, nếu cô không phục, vậy thì quyền bỏ phiếu lần tranh tài này sẽ giao cho tất cả người xem và ký giả truyền thông có mặt tại đây, bọn họ đảm nhiệm chức vụ giám khảo, chọn một lần nữa. Cho dù tôi có thể mua chuộc giám khảo, cũng chưa chắc có thể mua được tại tất cả người xem có mặt ở đây đúng chứ?" Chau chau mày, anh cho cô ta thời gian một phút suy tính: "Như thế nào? Cô đồng ý không?"
"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Dịch Khiêm Mạch có thể dễ thương lượng như vậy, hoàn toàn vượt quá dự liệu của cô ta, ngược lại khiến cô ta cảm thấy trong này có âm mưu gì.
Âm thanh bén nhọn tràn ngập cả hội trường, dưới đài tiếng nghị luận liên tiếp, ký giả truyền thông càng không muốn bỏ qua cơ hội trên trang đầu, nhanh chóng ấn máy.
"Giám khảo trần thuật chính là sự thật, tại sao là hãm hại?" Dịch Khiêm Mạch cười lạnh, "Vị tiểu thư này vì đoạt giải, chỉ sợ là không từ thủ đoạn? Quấy nhiễu lần tranh tài này, tôi có quyền hủy bỏ tư cách dự thi của cô, cũng có quyền mời đi xuống!"
Dứt lời, anh vung tay hướng an ninh duy trì trật tự, mấy an ninh nhanh chóng lên đài, đem Diệp Tư Mẫn kêu gào không phục không cam lòng mời ra khỏi hội trường.
Hội trường hỗn loạn, Dịch Khiêm Mạch lễ phép cúi đầu tạ lỗi với tất cả mọi người ở trong hội trường, mang theo Úc Tử Ân bình tĩnh xuống đài dưới ánh đèn chớp.
Thời điểm xuống đài, Úc Tử Ân liếc về bóng dáng trong góc, ánh mắt tăng thêm oán hận dưới ánh đèn mờ nhạt có vẻ âm trầm quỷ dị, cô khẽ run theo bản năng, nhích lại gần chỗ Dịch Khiêm Mạch, vội vàng quay đầu đi.
Lần này, cho dù là hai người phải cạnh tranh, cô cũng không muốn buông tay, hơn nửa đời người luôn không phấn đấu, hôm nay thật vất vả mới có người muốn quý trọng, cô tình nguyện ích kỷ một lần.
Một cuộc nháo kịch kết thúc, tranh tài cũng chuẩn bị kết thúc, sau khi người chủ trì tuyên bố cuộc tranh tài kết thúc, ký giả truyền thông rối rít dẫn đề tài hướng về màn cầu hôn có một không hai vừa rồi, đủ loại câu hỏi trên trời dưới đất thay nhau mà đến, Dịch Khiêm Mạch ôm sát người bên cạnh, mang theo cô dướ