Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
i trọng cô, đột nhiên rời đi thật sự có chút không bỏ được.
“Đừng lo lắng, anh sẽ nói rõ với cô ấy.” nói xong, anh khởi động xe lái rời khỏi bên đường, “Trước đưa em về nhà, buổi chiều anh còn có buổi họp, buổi tối cùng nhau ăn cơm.”
“Ừm.”
Thu hồi tự ái
Lúc chuyển giao thư từ chức cho Hạ Khương Tuyết, Hạ Khương Tuyết rõ ràng cho thấy không muốn để cho cô đi, có lệnh boss lớn phía trên, không thả người cũng không được.
Biết cô từ chức sau đó đến QM học tập, Hạ Khương Tuyết cũng không níu giữ nữa, không chịu buông người chính là gây khó dễ với boss lớn, tương lai cô là thiếu phu nhân Lăng thị, cũng là nữ chủ nhân của Thụy Nhĩ, ở lại Thụy Nhĩ làm nhà thiết kế nhỏ thật là uất ức cho cô.
Nhớ tới cuộc thi thiết kế kia, tác phẩm xuất sắc của cô, sau khi trở lại cô ta tỉ mỉ suy nghĩ phong cách thiết kế của cô và YEN, cũng mơ hồ hiểu ra cái gì, trước khi cô đi, cô ta muốn chứng thực suy đoán của mình một chút.
"Ân Ân, nhà thiết kế quốc tế nổi tiếng YEN chính là em à?" Theo cô ta biết, nhà thiết kế này rất khiêm tốn, gần như không thấy lộ diện, cho dù là tác phẩm biểu diễn, cũng là do trợ lý làm thay, khiêm tốn đến trình độ thần bí, khó tránh khỏi việc khiến người ta suy đoán thân phận thật của cô.
Còn cuộc thi thiết kế lần này, có một số việc nếu bày ra, cô ta ngược lại muốn nghe cô giải thích.
Biết cô từ chức, Tương Tương cùng vài nhà thiết kế khác rối rít bu lại, nhìn Úc Tử Ân dọn dẹp cái bàn, do dự làm như thế nào đi khuyên cô ở lại.
"Chị Ân Ân, chị muốn đi thật à? Tại sao vậy? Chị mới vừa đạt vô địch, phía trên nên cho chị thăng chức mới phải, chị đừng đi có được hay không?" Tương Tương lôi tay của cô, mặc dù biết rõ cô sắp là nữ chủ nhân của Thụy Nhĩ, vẫn mở miệng giữ lại.
"Đúng vậy đó, Ân Ân, mặc dù cô và boss lớn đính hôn, nhưng chúng tôi cũng không bỏ được cô!"
"Chúng ta cũng làm việc với nhau đã lâu, Ân Ân, cô đột nhiên đi chúng tôi sẽ không quen. . . . . ."
"Chị Ân Ân. . . . . ."
Anh một câu tôi một câu, một nhóm người tiền đến gần rối rít mở miệng giữ lại, có mấy phần thật lòng thì Úc Tử Ân cũng thấy rõ ràng, công tác ở đây năm năm, cô cũng không bỏ được, nhưng có lúc có bỏ mới có được, nếu lựa chọn làm việc bên cạnh Dịch Khiêm Mạch, cô tất nhiên phải buông tay một vài thứ.
"Tôi chỉ rời Thụy Nhĩ mà thôi, cũng không phải là không trở lại, qua thời gian nữa tôi sẽ đi Tổng Công Ty làm, chúng ta vẫn có thể giống như trước đây, sau khi tan việc đi ra ngoài ăn cơm và ca hát! Dù sao hai chỗ cách nhau không xa, mọi người chớ làm vẻ mặt buồn đau ly biệt, cảm giác quá đau đớn dễ dàng ảnh hưởng tới sáng tác đấy!"
". . . . . ." Mọi người liếc nhìn lẫn nhau, mặc dù còn muốn nói thêm cái gì, cũng không cách nào nói ra khỏi miệng, dù sao cô đến chỗ boss lớn làm, bây giờ người ta còn là quan hệ vị hôn phu vị hôn thê, ai cũng hiểu đạo lý gần quan được ban lộc.
Úc Tử Ân chân trước mới từ cao ốc ra ngoài, thời điểm đang chuẩn bị lên xe, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng: "Úc Tử Ân, cô đứng lại!"
Nghe được âm thanh này, Úc Tử Ân quay đầu liếc nhìn Diệp Tư Mẫn đuổi theo ra ngoài sau lưng, khẽ nhíu lông mày, quay đầu đem cái rương trong tay cho tiểu Toa, "Vào trong xe chờ chị trước!"
"Dạ!" Quay đầu liếc nhìn người phụ nữ đuổi theo ra, tiểu Toa đem đồ thả vào đuôi xe xong, lạnh lùng ngồi vào ghế lái phụ, cách không xa nhìn người phụ nữ đi lên trước, cẩn thận đề phòng cô ta làm ra chuyện tổn thương Úc Tử Ân.
Âm thanh giày cao gót chua chát đánh ở trên sàn nhà, Diệp Tư Mẫn dừng bước lại, nhíu mày nhìn về phía người phụ nữ trước mặt mọi thứ không bằng cô ta lại cái gì cũng thắng cô ta, kiêu ngạo nâng cằm lên, vừa mở miệng chính là giọng chất vấn: "Cuộc thi thiết kế, cô ngấm ngầm hại tôi một lần, tôi sẽ nhớ món nợ này!"
"Phó tổng Diệp, hình như cô lầm, cái gì gọi là tôi ngấm ngầm hại cô một lần? Là chính tô chép lại sáng ý của người khác, sao trách lên trên đầu tôi? Cô nói như vậy, không khác nào gián tiếp thừa nhận mình chép lại, có ý này?"
"Cô. . . . . ." Đúng là cô ta chép lại, không sai, nhưng làm sao cô ta ngờ đến, nhà thiết kế quốc tế nổi tiếng YEN lại là cô! Nếu không phải Lam Mộ Duy nhắc nhở cô ta, sợ rằng cô ta nghĩ mãi mà vẫn không rõ nguyên nhân chính mình bị thua!
Hơn nữa rất rõ ràng ngày đó ở tài liệu thị trường gặp phải cô, cô ta đem nút cài đụng ngã lăn trên mặt đất, tất nhiên là chứa mấy phần tính toán, tác phẩm tú trong tuần lễ thời trang Paris cũng chỉ là cuộc thi thiết kế mấy ngày trước, mặc kệ cô nghĩ như thế nào, cũng cảm thấy là cô tính toán cô ta!
"Năm năm trước cô đoạt cơ hội và người đàn ông của tôi, bây giờ tôi có thể không so đo những thứ này với cô, nhưng tôi nghĩ quá khứ tôi tạm nhân nhượng thuộc về tự ái của tôi, thời gian năm năm cô cầm chi phí chung ra nước ngoài học, rất dễ nhận thấy cô không hề học được cái gì, chỉ học đến thế nào là chép lại sáng ý của người khác. Năm năm trước cô không phải tôi, năm năm sau vẫn thế, thân là người thua, cô không k