Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.
hư bọn họ không đồng ý phía trên bọn họ còn có ông nội, chỉ cần ông nội mở miệng, không ai dám có ý kiến.
Lão đương gia vẫn có chỗ tốt, tối thiểu, tất cả mọi người sẽ khiêm nhượng, kính già yêu trẻ, còn thành công ở Dịch gia đấy!
Lại đến Kim Cung làn nữa, Úc Tử Ân mơ hồ cảm thấy như trải qua mấy đời, lần trước, cô đụng phải Dịch Khiêm Mạch ở chỗ này, cũng không nghĩ đến, bọn họ sẽ đi chung một chỗ.
Từ trong xe xuống, Úc Tử Ân quay đầu nhìn người đàn ông tuyệt vời xuất chúng bên cạnh, khẽ mỉm cười, trong lòng rất là an tâm.
“đi thôi, chúng ta tiến vào!” nói xong, anh ôm cô bước vào Kim Cung xanh vàng rực rỡ.
Mới vừa vào cửa người hầu bàn ở tại cửa ra vào tiến lên đón, lễ phép làm lễ ra mắt với Dịch Khiêm Mạch: “Dịch tiên sinh đến rồi! hoan nghênh!”
“Ừ , dì Hồng đâu? Bảo bà ấy đến Lam quán một chuyến.” Gật dầu một cái, Dịch Khiêm Mạch đáp một tiếng, ôm Úc Tử Ân lên lầu.
“Tốt, tôi sẽ đi mời.” Người hầu bàn gật đầu một cái, kêu một người khác dẫn Dịch Khiêm Mạch lên lầu.
Bước vào thang máy, Úc Tử Ân đột nhiên phát hiện một vấn đề, quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh. “Em có thể hỏi một vấn đề được chứ?”
“Ừ, em muốn biết cái gi?” Nhìn ảnh ngược trong thang máy, Dịch Khiêm Mạch nhẹ cười cười, gương mặt tuấn tú tràn ngập dịu dàng.
“Hồng quán Kim Cung luôn giữ phòng dành cho riêng anh? Lần trước Đường Minh Lân có thể xuất hiện ở nơi đó, chỉ sợ anh ta không có mặt mũi lớn để có thể bao phòng kia? Em rất ngạc nhiên người kia là ai vậy?”
thật ra thì cô đã sớm cảm giác được, nhất là sau khi biết tiệm bánh ngọt và Thập Tam Lâu đều là sản nghiệp tên anh, đối với câu lạc bộ Kim Cung lớn nhất thành phố C này, cô hoài nghi giống như là đang xác minh lại, càng xác định suy nghĩ trong lòng cô – người đàn ông này, mới chính là Boss lớn nhất phía sau màn của Kim Cung!
Tròng mắt sáng quắc nhìn người phụ nữ trong ngực, Dịch Khiêm Mạch khẽ cười một tiếng, mơ hồ có chút bất đắc dĩ, “Hồng quán lưu là vì người nào, chỉ sợ trong lòng em đã có đáp án? Biết còn hỏi anh làm cái gì? Em luôn luôn tự tin, vào lúc này sao lại trở nên không tự tin rồi hả?”
“Gặp gỡ được anh, rất nhiều việc em đều không dám tự tin.” Bởi vì cô cũng có lúc sợ, cũng có lúc không xác định, bởi vì anh, cô từ từ trở nên không đủ tự tin, cũng ít đi dáng vẻ kiêu ngạo.
“Nếu như em không đủ tự tin, như vậy thì thử tin tưởng anh, có anh ở đây, trời không sập xuống được. em chỉ cần sống vui vẻ qua mỗi một ngày là đủ rồi, biết không?”
“Ừ.” Gật đầu một cái, cô ngước mắt nhìn người phụ nữ thẹn thùng trong thang máy, theo bản năng tránh ngực anh, cuối cùng vẫn lọt vào biển tình không nên lâm vào, không thể giãy giụa.
Lên tới lầu năm, người hầu bàn ở tại cửa ra vào mở cửa sau đó rời đi, nhóm người của phòng thiết kế đã đến, giờ phút này đang ca hát, thấy bóng dáng đẩy cửa tiến vào, người ngồi ở trên đài hát vội ngừng lại, cầm lấy microphone thông báo, không tới một giây đồng hồ, mọi người căm giận nhìn về phía khách mới tới.
Bên sofa, Hạ Khương Tuyết chậm rãi đứng dậy, lễ phép đi tới trước mặt Dịch Khiêm Mạch, nhàn nhạt mở miệng: “Boss.”
“Tổng giám Hạ, trước phải chúc mừng cô, thay tôi bồi dưỡng được nhà thiết kế ưu tú như vậy.” Gật đầu một cái, Dịch Khiêm Mạch lễ phép duỗi tay về phía cô ta, chỉ sợ là lễ nghi cao nhất của boss lớn.
Hạ Khương Tuyết có chút thụ sủng nhược kinh đưa tay bắt tay với anh. Nụ cười nhạt nhòa, “Tôi cũng không ngờ phòng thiết kế Thụy Nhĩ nhân tài ẩn dật, Ân Ân là viên minh châu, hôm nay cuối cùng cũng tỏa sáng, tôi cũng coi như là an ủi.”
“Là tổng giám Hạ có phương pháp giáo dục.” Dịch Khiêm Mạch lễ phép cười yếu ớt, trong lời nối đều là sủng ái và dung túng đối với Úc Tử Ân.
“Tổng giám Hạ, cảm ơn cô! Cám ơn cô cho tới nay luôn chiếu cố tôi!” Dịch Khiêm Mạch đã mở miệng, người cầm giải vô địch như cô cũng nên cám ơn người dìu dắt cô Bá Nhạc* mới đúng.
*Bá Nhạc( người thời xuân thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, “Bá Nhạc” không những chỉ cá nhân mà còn có thẻ dùng để chỉ tập thể).
“Khách sáo quá, đây là chuyện tôi nên làm!”
Còn có giá trị lựa chọn
Gật đầu một cái, Hạ Khương Tuyết nhận lấy ly rượu người phía sau đưa tới, đưa cho hai người trước mặt, lễ phép mà hàm súc mời rượu: "Tôi mời hai vị một ly! Chúc mừng hai vị!"
"Cám ơn!" Úc Tử Ân và Dịch Khiêm Mạch liếc nhìn lẫn nhau, giơ ly rượu kính Hạ Khương Tuyết một ly.
Mời rượu xong, Hạ Khương Tuyết nói mấy câu sau đó trở lại chỗ ngồi của mình, người phòng thiết kế xung quanh cũng giơ ly rượu lên mời, người phòng thiết kế đều ở đây, chỉ thiếu Diệp Tư Mẫn và Lam Mộ Duy.
E ngại thân phận của Dịch Khiêm Mạch, mấy nhà thiết kế bình thường của phòng thiết kế cũng không dám mời Úc Tử Ân uống rượu ngay trước mặt Dịch Khiêm Mạch, kính rượu một vòng xong, ngồi trở lại chỗ của mình ca hát đánh bài.
Bình thường vốn cũng không thích trường hợp như vậy, Úc Tử Ân khách