Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
sáo lên tiếng chào mọi người sau đó dẫn Dịch Khiêm Mạch ra khỏi phòng.
Quay đầu đi, Lam Mộ Duy nhìn chằm chằm Úc Tử Ân một cái, hít một hơi thật sâu, "Chúc mừng Ân Ân, cậu nhỏ."
"Cám ơn!" Gật đầu một cái, Dịch Khiêm Mạch lễ phép cười cười, "Mấy ngày nữa tôi sẽ dẫn Ân Ân về nhà, nếu không bận việc thì cháu cũng trở về cùng!"
"Dạ." Con mắt trầm hơn, Lam Mộ Duy cười khổ ngước mắt nhìn về phía Úc Tử Ân: "Ân Ân, tranh tài hôm nay, anh thay mặt tiểu Mẫn nói xin lỗi với em, cô ấy chỉ là quá muốn thắng em, cho nên mới không chừa thủ đoạn nào như vậy."
"Không cần nói xin lỗi, tôi sẽ không đem chút chuyện nhỏ này để ở trong lòng." Cười cười gượng ép, Úc Tử Ân ngước mắt chống lại tầm mắt của anh ta, "Người của phòng thiết kế đều ở Lam quán, anh lên đi!"
"Không, tôi chỉ tới gặp em, nói tiếng chúc mừng với em rồi trở về." Nắm chặt tay, anh ta quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm Mạch, người cậu nhỏ mình tôn trọng nhất, cười khổ sở: "Cậu nhỏ, đối tốt với Ân Ân một chút."
"Cậu biết rõ." Nhìn dáng vẻ cô đơn của Lam Mộ Duy, mắt Dịch Khiêm Mạch hơi trầm, trong hơi thở không thể nghe thấy một tiếng thở dài hơi nhỏ.
Sớm biết như thế, sao lúc trước còn làm.
"Không có chuyện nữa thì cháu đi về trước." Không đành lòng thu hồi ánh mắt, Lam Mộ Duy xoay người rời đi, bóng dáng kiêu ngạo mà quật cường, giống như là buộc mình cắt đứt một tia hi vọng cuối cùng, cắt đứt ý niệm cuối cùng.
Nhìn bóng dáng rời đi, Úc Tử Ân nghiêng người sang tựa vào trong ngực Dịch Khiêm Mạch, khẽ thở dài một cái, cho đến hôm nay, cô rốt cuộc hiểu rõ cái gì gọi là xoay người chính là cả đời.
"Không cần đau lòng cũng không cần khổ sở, có vài chuyện, không mất đi sẽ không hiểu được quý trọng. Nó đối với em chỉ là mê hoặc chấp niệm, chờ nó hiểu được, thấy người bên cạnh, cũng sẽ không chấp nhất nữa."
"Người bên cạnh. . . . . . Anh là chỉ Diệp Tư Mẫn?"
"Nếu không em cho rằng còn có ai? Có một số việc người đứng xem sáng suốt người trong cuộc mơ hồ, mấy năm này Diệp Tư Mẫn luôn ở bên cạnh nó, nhưng nếu thật không có cảm giác, theo tính nó, sẽ không để cho cô ta tiếp tục dây dưa, chỉ là người phụ nữ Diệp Tư Mẫn . . . . . . nên thiện lương chút. Chờ bọn chúng tự mình nghĩ thông, cũng không rối rắm nữa. Cho nên em không có sai, không cần tự trách."
"Không có tự trách, chẳng qua là cảm thấy việc đời khó đoán thôi." Cô đã từng cho là mình sẽ gả cho người đàn ông này, lại không nghĩ rằng vẫn còn cách xa.
Khẽ thở dài một cái, anh ôm cô ra khỏi Kim Cung, đi thẳng về nhà.
Bởi vì ngày hôm sau phải về nhà họ Úc ăn cơm, cộng thêm việc Dịch Khiêm Mạch chính thức tới cửa thăm hỏi, để không khiến mình thất lễ ở trước mặt trưởng bối, sáng sớm Dịch Khiêm Mạch sai người chuẩn bị xong một xe quà tặng, Úc Tử Ân thấy mà da đầu tê dại.
"Em nói này Dịch tiên sinh, anh không cần làm như cứu tế nạn dân, cha em cũng không thiếu cái gì, anh làm thế không phải quá khoa trương đấy chứ? !"
"Đây là con rể tương lai hiếu kính cha vợ, cũng không thể quá khó coi! Nếu cha em mất hứng không đồng ý gả em cho anh thì làm thế nào? Vì để ngừa ngộ nhỡ, những công tác chuẩn bị vẫn nên làm ổn thỏa!"
"Dạ dạ dạ. . . . . . Anh có tiền anh cứ tùy ý!" Thật là hết cách với anh, chuyện gì anh cũng lý luận.
Trở lại nhà Úc, sáng sớm Úc Bảo Sơn đón dì Hồng, biết bọn họ sẽ trở về ăn cơm, sớm kêu quản gia chuẩn bị không ít món ăn, thấy thời gian hơi sớm, vẫn chưa tới bữa trưa, Úc Bảo Sơn định lôi kéo Dịch Khiêm Mạch vào trong viện thưởng thức trà nói chuyện phiếm.
Mặc dù Úc Bảo Sơn là người thô hào, nhưng vẫn rất biết thưởng thức trà, liên tiếp khen ngợi Dịch Khiêm Mạch đưa trà ngon, thỉnh thoảng nói tới giới thương nghiệp, hai người cũng rất ăn ý, nói tới những chuyện kia đều nghiêm túc.
Ôm một túi rau cải từ phòng bếp ra ngoài, Úc Tử Ân không khách khí lôi kéo Dịch Khiêm Mạch nhặt rau, hoàn toàn không thấy ánh mắt ám hiệu của Úc Bảo Sơn.
Ngược lại Dịch Khiêm Mạch mở miệng: "Bác trai không cần coi cháu như khách, về sau đều là người một nhà, ở nhà bà xã ra lệnh chính là thánh chỉ, giúp một chút cũng không phải là chuyện gì to tát."
"Xem đi, đây chính là cha không đúng, đàn ông không nhất định sẽ phải ở bên ngoài đánh liều trở lại chuyện gì đều giả bộ đại gia không làm, đến đây, giúp một tay giúp một tay, nhiều người sức mạnh lớn!"
Kết quả là bốn người ngồi ở bên cạnh bàn nhặt rau, vui vẻ hòa thuận.
Giúp một tay, thỉnh thoảng Úc Bảo Sơn quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm Mạch, mở miệng hỏi: "Tiểu Mạch, chừng nào thì cháu mang Ân Ân đi gặp cha mẹ cháu? Chuyện giữa hai con, còn cần thông qua sự đồng ý của họ mới được."
"Cháu đã tính toán rồi, ngày mai hoặc là ngày kia trở về đều được, chỉ chờ Ân Ân thôi, cháu sợ cô ấy còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý để gặp cha mẹ chồng, quá mức vội vàng thì cháu sợ làm cô ấy sợ." Anh làm tất cả mọi chuyện, đều suy tính vì cô trước.
Quay đầu, Úc Bảo Sơn nhìn con gái trầm mặc không nói, khẽ thở dài một cái: "Cô dâu xấu xí sớm muộn vẫn phải gặp cha mẹ chồng, con là vãn bối không cần lanh chanh láu táu không có lễ đ