Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2550 lượt.
khu chuyên bán quần áo nam, Úc Tử Ân đi một vòng, cuối cùng tuyển chọn được vài bộ, ôm những bộ quần áo đó đến trước mặt Dịch Khiêm, "Ặc, có muốn thử một chút hay không?"
Chống lại cô là một nụ cười anh tuấn đặc biệt hơn người, cô đột nhiên cảm thấy có chút quẫn bách, trừng mắt nhìn anh, không hiểu mà hỏi: "Tại sao nhìn tôi như vậy?!"
Ánh mắt rơi vào đôi mắt lưu ly chói sáng của cô, anh cười và hỏi: "Cô không hỏi kích thước của tôi sao?"
Sau khi đi vào cửa hàng, cô chỉ hỏi phục vụ những quần áo tây để ở chỗ nào, sau đó nghiêm túc cẩn thận tìm mấy bộ quần áo tới đây, từ đầu đến cuối cũng không hỏi kích cỡ của anh, điều này làm cho anh có chút kinh ngạc.
"Cái này sao, đây là bài học quan trọng của nhà thiết kế, phải đo được kích thước người qua ánh mắt, như thế mới không có lỗi với khách hàng, không tin anh cứ thử một chút!"
Dịch Khiêm nhận lấy quần áo, gật đầu một cái, xoay người đi vào phòng thử đồ cùng với một nhân viên phục vụ.
Sau khi Dịch Khiêm đi vào phòng thay đồ, Úc Tử Ân kéo tiểu nha đầu qua một bên, tò mò hỏi ra sự nghi ngờ của mình: "Noãn, bình thường Dịch thiếu mặc quần áo là do người nào chịu trách nhiệm, cô biết không?"
"A, cái này, tôi biết rõ, hình như là gọi. . . . . . Tên gì Louie •King , tự xưng là Quốc vương, thật ra thì lão chẳng mấy tuyệt vời, thật là kỳ quái!"
"Louie •King?!" Mới nghe đến cái tên này, Úc Tử Ân ngẩn người, đây không phải là ngọn lửa đỏ trong tuần lễ thời trang Paris những năm gần đây sao. Là một nhà thiết kế đầy tài hoa?!
Hơn một năm trước, cô từng được nhìn qua tác phẩm của ông trong tuần lễ thời trang ở Paris, phong cách đặc biệt tràn đầy phong tình Trung Quốc, từ thiết kế đến nguồn gốc linh cảm cũng không bình thường, đúng là nhân vật lợi hại, lại không nghĩ rằng ông là nhà thiết kế riêng của Âu Dương Khiêm!
Điều này cũng khó trách cô cảm thấy phong cách quần áo anh mặc có chút quen thuộc, riêng những bộ quần áo được đo ni chuẩn, toàn thế giới không ra được bộ thứ hai!
Được lời to
Cửa phòng thay quần áo cạch một tiếng liền mở ra, Úc Tử Ân theo nhìn lại nơi phát ra âm thanh ấy, một bóng dáng kiêu căng và lạnh nhạt đứng trước tấm kính lớn, áo khoác màu xám đen ở bên ngoài, bên trong là một chiếc áo màu tím nhạt, áo cổ lật thiết kế đặc biệt, bộ quần áo này mặc trên người anh, rất vừa vặn, không thừa một phân không thiếu một nét.
Sắp xếp cổ áo ổn thỏa, Dịch Khiêm đột nhiên ngước mắt nhìn về phía trước cô gái nhỏ đang quan sát mình, ánh mắt khó nén sự tán thưởng, môi mỏng giương nhẹ, "Rất vừa vặn, xem ra cái danh nhà thiết kế này không phải là có tiếng mà không có miếng."
Khẽ cười một tiếng, Úc Tử Ân cũng không phản bác, xoay người đến chọn cà vạt, cuối cùng chọn một cái màu tím đậm cùng màu thiển tử đưa tới trước mặt anh, khi anh nhìn chiếc áo sơ mi của mình, anh quyết định chọn màu tím đậm.
Chau mày, cô ngước mắt liếc nhìn anh một mình đeo cà vạt mà không ai giúp, nhón chân lên giúp anh một tay.
Gần như vậy, loáng thoáng có thể ngửi được mùi hoa cỏ từ người anh, hơi thở mập mờ chuyển động vòng quanh, để cho cô không nhịn được mà căng thẳng.
Quay đầu lại, nửa nghiêng thân thể, anh nhàn nhạt mỉm cười với cô, "Cám ơn cô về món quà."
"Đừng khách khí, chuẩn bị đổi một bộ khác đi!" Nói xong, cô xoay người liếc nhìn tiểu nha đầu đang chơi điện thoại di động sau lưng, nhẹ cười một tiếng, đem một bộ quần áo khác thích hợp hơn với tiệc đưa cho anh.
Thấy cô nhìn tới mình, tiểu nha đầu hơi hốt hoảng thu hồi điện thoại di động, cười hì hì nhìn cô một cái, lại nhìn bóng dáng của Dịch Khiêm đang đi vào phòng thay đồ, mặt nịnh hót, kéo tay Úc Tử Ân, "Chị Úc, đợi lát nữa xong mọi chuyện chúng ta đi dạo phố nhé, chị còn có việc bận sao? Nếu như không có, chúng ta cùng đi ăn bữa ăn tối đi?"
"Hả? Đã muộn rồi sao?" Cúi đầu, cô lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, quả thật không còn sớm, nhớ tới tiệc cơm mời khách lần trước, ai cũng chưa tẫn hứng, liền gật đầu, "Được rồi, cùng đi ăn bữa ăn tối, chỉ là, tôi mời khách!"
"Tại sao vậy? Tụi em không phải là một tài chủ lớn sao! Tùy tiện đánh cướp, không cần khách khí đấu!"
"Cái nha đầu này. . . . . ." Nhìn Dịch Noãn suy nghĩ đơn thuần, Úc Tử Ân thật sự hết cách với cô, cô là người lớn mà ra tay đánh cướp thế, cô ta còn sung sướng, thật đúng là hiếm thấy.
Đổi một bộ tây trang màu lam ra ngoài, Dịch Khiêm ngước mắt nhìn về phía đối diện đang cầm một cái nơ đi tới, không nhanh không chậm cài nút áo của mình thật chỉnh tề.
"Dạ tiệc thì không cần cà vạt rồi, dùng cái này đi!" Giúp anh buộc nơ, rồi cô vui vẻ lùi về phía sau, dò xét cẩn thận ánh mắt của anh, vẫn mang theo ánh mắt bắt bẻ dành cho nhà thiết kế, quần áo rất vừa người, chỉ là cô cảm thấy có gì đó thiếu thiếu.
Vặn lông mày suy nghĩ một chút, cô mang ra một ghim cổ áo hình chữ V gắp ra ngoài, kẹp trên ngực anh, một chiếc khăn màu lam được quấn theo kiểu Nhật truyền thống, tạo hình đặc biệt cùng thiết kế khiến trọn bộ càng khiến nó thêm khác