Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.
Ăn ý
Sắp đảm nhiệm chức vụ CEO của Thụy Nhĩ, Lam Mộ Duy đột nhiên bị Dịch Khiêm phái tới tham gia buổi họp báo tuần lễ thời trang của Thụy Nhĩ, bởi vì là công việc không thể vắng mặt, ngước mắt vừa định muốn hỏi Úc Tử Ân chuẩn bị đi tham gia cuộc buổi họp báo nào, thì người đã biến mất không còn hình bóng.
Hội trường huyên náo, người bên trong cũng tấp nập, anh quét mắt một vòng, không có tìm thấy bóng dáng của cô, bất đắc dĩ thở dài, xoay người đi tới chỗ tổ chức buổi họp báo của Thụy Nhĩ.
Đi vào hiện trường buổi họp báo Hải Lam, Úc Tử Ân nhìn bốn phía một chút, cúi đầu quét mắt sang chỗ ngồi của mình, xoay người đi tới hàng ghế phía trước, lúc này buổi họp báo sẽ bắt đầu, người chủ trì đã đi lên đài.
Tìm được chỗ ngồi, lúc vừa muốn ngồi xuống, thì ánh mắt lơ đãng thấy ghế trống ở bên cạnh đang có một bóng dáng đã yên vị, hơi sững sờ, tiếp theo cười khẽ gật đầu về phía anh, sau đó xoay người ngồi xuống.
Hình như là không ngờ cô sẽ đến buổi họp báo Hải Lam, đột nhiên lúc Dịch Khiêm nhìn thấy cô, anh cũng có chút kinh ngạc, quay đầu đi, anh khẽ cười một tiếng, lười biếng mở miệng chào hỏi: "Úc tiểu thư."
Cô không phải dựa vào lăng xê mà người mẫu đã nổi tiếng, nhìn trúng là do bản thân người mẫu có kinh nghiệm cùng năng lực.
Dịch Khiêm đột nhiên gật đầu một cái, tựa như có lẽ đã đoán được cô có ý định này, không nhanh không chậm nói: "Dĩ nhiên, cô ấy là người mẫu rất tốt, Thiên Lý Mã thường có, mà Bá Nhạc không thường có, không phải sao?"
"A. . . . . ." Anh nói như vậy, thật ra khiến cô nhịn không được bật cười.
Vui mừng đừng quá mức, mình làm cố vấn cho người khác ý kiến, còn đối với phương diện tổng quan không thể lập lờ nước đôi, thái độ rõ ràng khi nói về vấn đề của cô, mà Dịch Khiêm hoàn toàn là người như vậy, xem thấu tâm tư của cô không nói, còn khích lệ cô đi tranh thủ, đàn ông như vậy bình thường không dễ làm cho người ta đoán được, mà cô cũng không muốn đi dò xét cái gì.
Xem xong người mẫu biểu diễn cũng đã là tới thời gian bữa trưa, mới vừa đi ra hội trường, điện thoại trong túi liền vang lên, Úc Tử Ân liếc nhìn mã số xa lạ ở màn hình, do dự một chút cuối cùng vẫn nhận.
Bên đầu điện thoại kia truyền đến giọng nói dịu dàng của Lam Mộ Duy: "Ân Ân, anh ở cửa chính chờ em, cùng nhau ăn bữa cơm chứ?"
"Không cần, tự em có thể tìm chỗ ăn cơm." ăn cơm cùng anh, cô không biết mình có còn khẩu vị ăn được hay không nữa.
Đối với Lam Mộ Duy, mối tình đầu bi thương mang theo đau đớn còn chưa tan, bởi vì anh trở về lần nữa mà cuốn tới, một lần lại một lần vạch ra từng vết thương trong trái tim yếu ớt của cô.
Anh đi nhiều năm như vậy, những năm này cô và anh không có bất cứ liên hệ gì, vốn cho là mình có thể để xuống một ít cảm tình rồi, nhưng không nghĩ, hôm nay cảnh còn người mất, đối mặt với anh, cô còn không có đầy đủ dũng khí kiêu ngạo mà kiên cường lạnh nhạt đối mặt.
Không đợi đầu kia người trả lời, cô trực tiếp cúp điện thoại, lúc cất điện thoại di động, ngước mắt nhìn về phía bóng dáng bên cạnh, lúng túng giật giật khóe miệng, "Éc. . . . . . Là Lam Mộ Duy."
Sử tử nhỏ được trang bị đầy đủ
Không đợi người ở đầu dây bên kia trả lời, cô trực tiếp cắt đứt cuộc trò chuyện, thu hồi điện thoại di động, ngước mắt lên đón lấy bóng dáng đang nghiêng người nhìn cô, lúng túng giật giật khóe miệng, "Éc. . . . . . Là Lam Mộ Duy."
Giống như trong suy nghĩ, Dịch Khiêm đột nhiên gật đầu, "Là hẹn cô ăn cơm sao?"
Thấy cô gật đầu một cái, nhưng dáng vẻ như người không muốn, anh khẽ cười một tiếng, quay đầu liếc nhìn Văn Khâm đã chạy xe đi, "Đi đi, các người cũng rất lâu không gặp nhau, ôn lại chuyện cũ là việc nên làm."
". . . . . ." Việc được ủng hộ là ngoài dự đoán, nhất thời khiến cô ngẩng đầu lên, vốn cho là anh sẽ khuyên cô không nên đi, để cho cô chẳng còn suy nghĩ gì khi gặp lại anh ta, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại đồng ý.
Chống lại đôi mắt lưu ly mang theo vẻ kinh ngạc của cô, Dịch Khiêm nở nụ cười nhạt, gương mặt tuấn tú vẫn là sự nhã nhặn và sâu sắc, tròng mắt đen thăm thẳm xuất hiện vài phần trấn an: "Trốn tránh không phải là cách có thể giải quyết vấn đề."
"Hôm nay muốn ăn cái gì, đồ ăn Trung Quốc hay dùng món Tây?" Nhìn cô như vậy, anh lại nhớ về những năm tháng vẫn còn bên cạnh nhau, mặc dù bản thân cô hay phát cáu, anh vẫn vui vẻ chịu đựng.
Anh biết, mặc kệ cô đối với anh tùy hứng như thế nào, lạnh lẽo ra sao, nói kiêu căng cũng rất càn rỡ, ngày thứ hai cô lại cười rực rỡ kéo kéo anh tay, xem như không có chuyện gì.
Cô chính là như thế, chẳng bao giờ mang thù vào người cả
Cho nên mặc kệ cô đối xử với anh như thế nào, anh cũng không tức giận, đứa bé phát cáu, qua rồi thì thôi.
Theo dõi gương mặt dịu dàng của anh, cô cắn răng nghiến lợi quay đầu ra nói: "Ăn cơm Tây!"
Cô có chút nhỏ mọn cũng chẳng qua mặt được anh; anh cũng vui vẻ, sảng khoái gật đầu một cái: "Được, đi thôi, chúng ta đi lấy xe.