Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2593 lượt.

yết định được.”
Khẽ cười một tiếng, cô đặt ly đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống người ngồi trên ghế, “nếu như cô muốn Đường Minh Lân ly hôn với tôi để cưới cô, còn phải bỏ công trên người hắn, tìm tôi vô dụng.”
Dứt lời, xoay người đi thẳng ra ngoài, nhưng không ngờ, vừa mới quay người, bên ngoài đột nhiên xông vào một đám cảnh sát, ùn ùn kéo tới khiến tiếng thét vang lên khắp quán.
Đám cảnh sát xông vào nhanh chóng kiểm soát hiện trường, người đàn ông mặc đồng phục đội trường đi lên trước, lớn tiếng hô lên với đám người: “Nhận được tố cáo, nới này có giao dịch ma túy! Tất cả mọi người đứng tại chỗ, chờ thẩm tra!”
Cũng không phải lần đầu tiên gặp phải chuyện này, Úc Tử Ân tỉnh táo nhìn cảnh sát lúc soát bốn phía, yên lặng ngồi lại chỗ cũ.
Vậy mà, khi thấy hai cảnh sát lục từ túi của cô tìm ra được hai gói bột màu trắng, cô lại đột nhiên sững sờ.
“Tại sao lại có thể như vậy, đây không phải là đồ của tôi!” Nhìn hai gói thuốc trắng, sắc mặt Úc Tử Ân trở nên xanh trắng.
“từ trong túi cô tìm ra, sao lại không phải là của cô!” cảnh sát hung hăng giữa chặt cánh tay cô, lạnh lẽo còng tay không hỏi nguyên do.
Nhìn chiếc túi trong tay cảnh sát, cô biết rõ đây là nguyên một túi ma túy, nếu như cô thật sự buôn bán ma túy, chỉ với một túi thôi cũng đủ đẩy cô vào chỗ chết!
Khẽ run, cô chợt nhớ tới sau khi vào cửa cô đụng phải người đàn ông, còn chưa kịp thấy rõ đối phương là ai, hắn đã chạy ra ngoài, khi còn đnag kinh ngạc, người bồi bàn đã đến, cô cũng không quá chú ý đến chuyện này, chẳng lẽ…
“Buông tô ra, đây không phải là đồ của tôi! Các người buông tôi ra!” giùng giằng, cô lạnh lùng nhìn về phía người cầm đầu cảnh sát, lạnh lùng mà tức giận.
“Có phải là đồ của cô hay không, tự nhiên có nơi để cô giao phó! Mang đi!” không để ý tới cô gào thét, người cầm đầu phất tay, hai cảnh sát nhanh chóng xách tay cô, nửa kéo nửa dẫn đưa cô ra khỏi quán.
Bị hai người dắt ra, cô lơ đãng liếc nhìn nụ cười hả hê của Lâm Quân Dao, nụ cười nơi khóe miệng, hết sức chói mắt.
Kinh ngạc bị áp tải lên xe cảnh sát, lắc lư chạy về phía đồn cảnh sát, lúc này cô mới bừng tỉnh, khẩn trương siết chặt tay.
Gặp chuyện như vậy cô nên làm gì? Tiểu Mễ bị cô giao nhiệm vụ, còn chưa trở về, phía ba mình cô lại không dám nói, Đường Minh Lân…vẫn là không được.
Suy nghĩ một đường, người duy nhất có thể giúp mình mà cô nghĩ đến chỉ có một.






Ánh mắt mỹ nữ trong kính
Ngồi ở trong bót cảnh sát sáng rực, Úc Tử Ân do dự một lúc lâu, cuối cùng mới muốn điện thoại cho Dịch Khiêm.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, người duy nhất cô nghĩ đến có thể giúp mình cũng chỉ có anh.
Số điện thoại của anh rất dễ nhớ, đều là một dãy con số đặc biệt, hệ số lặp lại rất cao, nhìn một lần là có thể nhớ.
Điện thoại gọi tới, người nghe điện thoại là Văn Khâm, do dự một lát sau, cô không mở miệng không được: "Thư ký Văn, tôi tìm Dịch tiên sinh, anh ấy đâu vậy?"
"Boss còn đang họp, Úc tiểu thư có việc gì thế?"
"Cô ấy bị người ta hãm hại! Cảnh sát tìm thấy một trăm gram ma túy trên người cô ấy, đây không phải là việc nhỏ!"
"Một trăm gram, này, này, đủ bị phán tử hình rồi!" Mới nghe đến đây, Văn Khâm luôn luôn trầm ổn cũng không thể bình tĩnh.
Dịch Khiêm trầm mặc một lát, trầm giọng phân phó: "Cậu liên lạc với cục trưởng Lưu, trước tiên hãy tìm hiểu tình hình, bảo ông ta áp chế chuyện này xuống trước đã."
"Dạ!" Nhận được phân phó, Văn Khâm vội lấy điện thoại di động ra, thời điểm tra mã số, lại nghe Dịch Khiêm phân phó tiếp: "Điện thoại cho Cận Vệ, bảo cậu ta tra rõ chuyện này! Có thể dễ dàng lấy ra một trăm gram Heroin hãm hại người khác, cái này không phải là việc nhỏ, tôi muốn điều tra kỹ chuyện này!"
"Dạ!" Nghe được tên Cận Vệ nói ra từ trong miệng boss, có thể thấy được tính nghiêm trọng của chuyện này!
Bình thường bọn họ sẽ không vận dụng người bên Cận Vệ, lần này điều tra kỹ nguồn gốc ma túy, nếu Cận Vệ biết là vì phụ nữ, sắc mặt kia chắc chắn sẽ không dễ nhìn.
*****
dien.dan.le.quy.don
Lúc Dịch Khiêm đến cục cảnh sát đã là hơn mười giờ đêm, trong bót cảnh sát huyên náo, phần lớn là từ chỗ mấy tiểu thư và kẻ nghiện trở lại, vài ba người đứng ở cạnh góc tường, xem ra tình cảnh hơi hỗn loạn.
Dịch Khiêm chân trước mới vừa bước vào bót cảnh sát, cục trưởng bót cảnh sát dẫn một nhóm người chân sau đi vào, thấy Dịch Khiêm vì chuyện này mà tự mình tới đây, Cục trưởng Lưu vội vàng tiến lên bắt tay với anh, hơi thở hổn hển giải thích: "Dịch tiên sinh, tôi mới vừa biết chuyện này, có thể hơi khó giải quyết."
"Tôi biết rõ, một trăm gram Heroin không phải là chuyện nhỏ, chẳng qua tôi cũng tin tưởng, bạn tôi sẽ không làm loại chuyện như vậy. Kính xin Cục trưởng Lưu điều tra kỹ một chút, chớ đổ oan người tốt." Lễ phép đưa tay ra bắt, Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng, khí thế thong dung không vội vã đủ để chấn động hiện trường.
"Đây là điều đương nhiên, chúng tôi nhất định sẽ tra rõ chuyện này!" Cục trưởng Lưu gật đầu, quay đầu nhìn về