Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
g ba mốt ba hai nhiều hơn mấy phần thành thục mà thôi, nhưng nghe nói chuyện xưa của anh ta, cô gái quấn quít chặt lấy đuổi theo anh ta không thả, lại là một cô bé mới lớn không bao lâu?
Ông chú và bé con. . . . . . Ặc, khẩu vị này thật đúng là không phải nặng bình thường!
"Tin tức của cậu thật nhanh nhạy!" Người đàn ông đối diện khẽ hừ một tiếng, hình như không muốn trả lời vấn đề của anh ta, "Cô gái được Boss giúp hôm nay, nếu như mà tôi không nhìn lầm, hẳn là vợ Đường Minh Lân."
"Không sai." Gật đầu một cái, Văn Khâm cười như không cười nhìn anh ta, "Sao, giữa bạn bè giúp một tay không phải là chuyện lớn gì chứ?"
"Bạn bè? Tôi nhìn thế nào cũng cảm thấy Boss đối với cô ta không phải là bạn bè bình thường." Dưới tình huống nào đó đàn ông cũng có giác quan thứ sáu, bình thường cũng rất chính xác, "Boss đang muốn cạy góc tường nhà Đường Minh Lân?"
"Lời của cậu thật là khó nghe, đồ Boss muốn, còn cần cạy góc tường nhà người ta sao?" Xì khẽ một tiếng, Văn Khâm miễn cưỡng đứng dậy từ trên ghế salon, "Không hàn huyên với cậu nữa, cậu nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai tôi còn phải bận rộn với một đống chuyện lớn!"
"Tôi nói này, cậu là người cô đơn, cũng nên tìm phụ nữ chứ nhỉ? Cậu không phải muốn trải qua nửa đời sau với Boss chứ? ! Nếu không, tôi bảo Boss giới thiệu cho cậu một cô?"
". . . . . ." Bóng dáng lên lầu bỗng dừng lại, Văn Khâm nhíu lông mày quay đầu nhìn về phía bóng dáng trong phòng khách, hành vi im lặng người khác không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì: "Ghét xem mắt, chưa từng thấy ai đáng ghét như cậu!"
". . . . . ."
Thừa dịp giờ tan sở, Úc Tử Ân trở về phòng làm việc một chuyến, tiểu Mễ và tiểu Toa cũng chạy về.
"Lão đại, người chị giao cho chúng em, chúng em đã hoàn thành!" Thấy cô tới đây, tiểu Mễ không kịp chờ đợi báo cáo tin tức tốt cho cô.
"Có gây ra rắc rối gì cho tôi không?" Nhìn ánh mắt tiểu Mễ hả hê, Úc Tử Ân không nhịn được dội nước lã.
"Không có, lần này thật không có! Nếu như gây ra rắc rối, chúng em nào còn mặt mũi trở lại nữa!"
"Vậy thì tốt!" Gật đầu một cái, Úc Tử Ân quay đầu kéo ghế qua một bên ngồi xuống, "Còn có nhiệm vụ giao cho các em." Nói xong, cô lấy tấm hình từ trong túi ra đưa cho cô ấy, "Trong vòng ba ngày, tôi muốn tất cả tài liệu của cô ta. Tên và địa chỉ đều ở phía sau, tôi muốn thấy không chỉ là tư liệu bên ngoài, cô gái này không đơn giản, lúc các em tra thì tra cặn kẽ một chút!"
"Cô gái này không phải là người náo xì căng đan với Đường Tam thiếu à? Lão đại, chị tra cô ta làm gì?" Nhìn cô gái trong hình, tiểu Mễ suy nghĩ một chút, cuối cùng nhớ ra gặp ở đâu.
"Hai ngày trước, cô ta dùng một trăm gram Heroin, hại tôi vào bót cảnh sát."
"Cái gì? ! Lão đại, chị nói cô ta. . . . . . Cô ta dùng ma túy hãm hại chị? !" Mới nghe đến đó, tiểu Mễ nhất thời hét lên.
Tiểu Toa bên cạnh ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nhíu lông mày, nhàn nhạt mở miệng: "Một trăm gram Heroin, đây cũng không phải là số lượng nhỏ."
"Cho nên tôi mới bảo các em đi điều tra lai lịch của cô ta. Không phải tôi không nuốt trôi việc này, mà giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho tôi biết, cô ta là nhân vật khó giải quyết, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, tôi không muốn lần sau lại vô duyên vô cớ bị cô ta chỉnh."
Gật đầu một cái, tiểu Toa nhận lấy hình, "Em biết rồi! Nếu có tin tức, chúng em sẽ thông báo cho chịu!"
"Được, vất cả cho các em rồi!"
Bàn xong chuyện mảnh đất thành Tây, Úc Bảo Sơn vì không kéo chân tập đoàn QM được, tiếp tục đâm đầu vào công việc, lại loay hoay không có tiền đồ.
Mấy ngày nay hình như Đường Minh Lân an phận hơn, không gây ra xì căng đan, chuyện ly hôn cứ thế không có kết quả, anh ta không chủ động liên lạc với cô, cô cũng không có ý định hỏi.
Cuộc thi thiết kế sắp bắt đầu, Hạ Khương Tuyết có lệnh, tất cả mọi người phải chuẩn bị một tác phẩm dự thi, tác phẩm của cô còn chưa chuẩn bị xong, trong khoảng thời gian này vì những thứ chuyện ngổn ngang kia, căn bản cũng không có ý định sáng tác tác phẩm.
Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ dần dần tối xuống, cô quay đầu nhìn con số trên đồng hồ treo trên vách tường, đã sắp bảy giờ rồi.
Bản vẽ trong tay, bản thiết kế giấy vẫn trắng trơn như cũ, sốt ruột trong lòng cũng không có bởi vì không khí bên trong phòng mát mẻ mà tỉnh táo lại.
Bỏ bản vẽ xuống, cô đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, theo trên cao nhìn xuống đường phố và tòa nhà xen lẫn xi măng trong rừng cây, hai bên đường đã sáng đèn, cả thành phố phồn hoa dần dần bị đốt lên.
Rất nhiều ban đêm chưa về nhà, cô rất thích đứng ở nơi này, nhìn xe cộ qua lại dưới chân không dứt, đèn nê ông bập bùng, ấm áp lan tỏa thành thị rét lạnh.
Trong dạ dày co quắp từng cơn, lúc này cô mới nhớ ra mình còn chưa ăn bữa tối, lấy di động quyết định lái xe đi mua đồ ăn vặt và bánh ngọt, thuận đường rót ly trà sữa cho mình.
Rời ngoài cửa sổ lên ban công sáng đèn, trên độ cao 56 tầng gió đêm hiu hiu, hướng về phía cảnh đẹp, cô định đem bản vẽ và bữa ăn tối lên trên ban công, vui vẻ với thành phố phồn