Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

phía mấy cảnh sát thẩm tra, "Tôi chờ ở chỗ này, các cậu mau điều tra rõ ràng xem chuyện này là thế nào cho tôi!"
"Dạ! Cục trưởng!" Cảnh sát kiểm tra một mực cung kính đáp một tiếng, không quên quay đầu liếc nhìn người đàn ông có thân phận phi phàm bên cạnh, tầm mắt cuối cùng rơi vào trên người Úc Tử Ân.
Dù là anh ta cũng không nghĩ ra, cô gái bắt trở lại hôm nay, thậm chí có nhân vật mạnh chống lưng, ngay cả cục trưởng cũng kính nể!
Xoay người, Dịch Khiêm đi tới trước mặt Úc Tử Ân, vỗ nhẹ bả vai an ủi cô, "Đừng lo lắng, không có việc gì đâu! Tôi đã sai người đi quầy bar tìm camera rồi, không phải đồ của em, bọn họ sẽ không định tội em được."
"Tôi biết rõ, Dịch thiếu, cám ơn anh. . . . . ." Anh bảo cô chờ anh, anh thật sự đến rồi!
Khẽ ngẩng đầu, Úc Tử Ân nhìn anh cảm kích, người đàn ông trước mắt thong dong trầm ổn nói mấy câu làm cô an tâm, yên tâm chờ đợi kết quả điều tra.
Quét mắt qua đường lớn tạp nham, Cục trưởng Lưu quay đầu lễ phép hỏi thăm Dịch Khiêm: "Dịch tiên sinh, quá trình thẩm tra cũng không kết thúc được trong thời gian nửa giờ, không bằng đến phòng khách chờ vậy?"
"Được!" Gật đầu một cái, Dịch Khiêm quay đầu dặn dò Văn Khâm mấy câu, ngước mắt nhìn về phía Úc Tử Ân còn đang trong tình trạng khẩn trương, "Thông báo chuyện xảy ra tối hôm nay là được, còn dư lại tôi sẽ xử lý!"
"Tốt. . . . . . Tôi biết rồi!" Run run thu hồi ánh mắt, cô lúng túng nhìn Văn Khâm một cái, quay đầu lại quan sát cảnh sát phía đối diện, hít một hơi thật sâu ổn định tâm tình của mình.
Nửa giờ sau, một bóng người màu đen vội vã bước vào bót cảnh sát, con ngươi lạnh lùng quét qua đường lớn tạp nham, tìm kiếm bóng dáng Văn Khâm sau đó bước nhanh lên trước.
"Cậu đã đến rồi!" Nhìn thấy anh ta đến, Văn Khâm đứng lên, vội vàng dò hỏi: "Tìm thấy camera rồi sao? Như thế nào?"
"Đều ở đây!" Cận Vệ giơ tay lên đưa cho anh ta một usb màu đen, quét mắt bốn phía, không thấy bóng dáng Dịch Khiêm đâu, trầm giọng hỏi: "Boss đâu?"
"Ở phòng tiếp khách, Cục trưởng Lưu cũng ở đó." Văn Khâm vừa nói xong đã đưa usb cho cảnh quan thẩm tra đối diện, "Đây là camera ở quầy bar, các anh xem sẽ hiểu!"
Cảnh quan thẩm tra nhìn Cận Vệ một cái, cúi đầu cắm usb vào tiếp tục thẩm tra.
Bước vào phòng tiếp khách, Cận Vệ lễ phép gật đầu hướng Dịch Khiêm, hiểu được ý của anh ta, Dịch Khiêm đứng lên, nhìn đồng hồ, "Cục trưởng Lưu, tôi thấy cũng sắp xong rồi, chúng ta hãy đi ra ngoài đợi luôn!"
"Được, mời tới bên này!"
Đề ra nghi ngờ cuối cùng kết thúc, chỉ là hiểu lầm, lúc này Úc Tử Ân mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, thời điểm ký tên mình, đôi tay vẫn còn hơi run.
Từ trong bót cảnh sát ra ngoài, cô quay đầu nhìn về phía bóng dáng đứng đợi bên cạnh xe chờ cô lên, do dự một lát, cuối cùng vẫn còn ngồi xuống.
Xe chậm rãi khởi hành ở dưới ánh đèn lờ mờ, trong buồng xe an tĩnh, ai cũng không nói gì, Úc Tử Ân quay đầu nhìn những ngọn đèn lướt qua liên tục bên ngoài cửa sổ, tâm tình phức tạp.
Trong xe, không biết chuông điện thoại di động của người nào vang lên, quay đầu đã thấy Dịch Khiêm nhận điện thoại, giọng nói hời hợt chậm rãi vang lên: "Nói đi!"
"Đã đã điều tra xong, người cũng đã bắt được, có thể xác định hàng kia là có người cố ý mua để vu khống hãm hại, tôi còn đang tra nguồn gốc một trăm gram ma túy, cần một chút thời gian."
"Khai báo là ai chỉ điểm ở sau lưng chưa?" Khẽ nhíu lông mày, Dịch Khiêm trầm giọng nói.
"Là một phụ nữ, hình và tài liệu cụ thể chờ tí tôi sẽ gửi cho anh."
"Được, vất vả rồi!" Cúp điện thoại một láy, tiếng tin nhắn vang lên, anh liếc nhìn màn hình, tấm hình cô gái đội mũ mờ mờ ảo ảo mà cảm thấy hơi quen mắt, hình được cắt ra từ camera, loáng thoáng còn có thể phân biệt ra hình dáng gương mặt.
Quay đầu, Dịch Khiêm nhìn về phía người bên cạnh còn hơi mất hồn, "Ân Ân, gần đây em có đắc tội với người nào hay không? !"
"Hả? Đắc tội?" Úc Tử Ân bừng tỉnh, không hiểu nhìn anh, "Tôi không nhớ rõ tôi có đắc tội với ai. . . . . ."
"Xem thử người này em có biết hay không." Đưa tay qua, anh đưa di động cho cô.
Nhìn hình ảnh màu lam trên điện thoại di động, cô nhìn kỹ, chợt nhìn rõ ràng người này là ai, lại ý thức được lúc mình bị áp ở trong quán bar vừa rồi, ánh mắt hả hê của Lâm Quân Dao, một số việc dần dần rõ ràng.
"Sao lại là cô ta!" Quay đầu, cô không thể tin nhìn người đàn ông bên cạnh, cười khổ một tiếng, "Cô ta là người tình cũ của Đường Minh Lân, mới trở về nước mấy ngày trước, tôi căn bản không đắc tội với cô ta, hôm nay cô ta đột nhiên hẹn tôi đến quầy bar, nói là có lời muốn nói với tôi, không ngờ cô ta lại hãm hại tôi!"
Vì một người đàn ông mà cô ta chi tiền lớn như vậy, cô ta muốn ép cô vào con đường chết, nghĩ cô sẽ không có cách nào ra ngoài được ư? !
"Em nên phòng bị, sau này tự mình phải đề phòng một chút. Nhưng nếu những phụ nữ kia đều đứng xếp hàng tới đối phó em giống như hôm nay, tình cảnh của em đã không hay rồi."
"Tôi sẽ cẩn thận! Ngã một lần khôn hơn một chút, tôi không ngu như vậy nữa."
Dừng một lát, cô làm như nhớ ra cái gì đó, đ