Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.
ưa di động trả cho anh, nhịn không được mở miệng hỏi: "Nhiều ma túy như vậy, cô ta lấy được từ đâu vậy? !"
"Có tiền còn sợ không lấy được những thứ đồ này à?" Khẽ cười một tiếng, Dịch Khiêm chậm rãi cất điện thoại di động, hình như cũng không muốn nhắc nhiều đến vấn đề ma túy, "Đi về nghỉ ngơi thật tốt, tôi sẽ xử lý chuyện còn lại."
"Ừ, được. Cám ơn anh về chuyện ngày hôm nay! Nếu như anh không tới, sợ rằng buổi tối hôm nay tôi thật sự phải qua đêm ở bót cảnh sát rồi." Lại làm phiền anh lần nữa, trừ lòng ngoài tràn đầy cảm kích ra, cô còn mơ hồ cảm thấy bi thương.
Ở vào thời điểm này, người thực sự có thể dựa vào, một bàn tay cũng có thể đếm rõ được.
Mà không biết sao trong nhiều bạn bè người thân, cô lại chọn anh.
"Không cần cám ơn tôi, một cái nhấc tay mà thôi. Em có thể nghĩ đến nhờ tôi giúp một tay, đây cũng là vinh hạnh của tôi, đúng không?" Nhẹ quay đầu ra nhìn phía ngoài cửa sổ, con ngươi thâm thúy đen nhánh trở nên thâm trầm.
Chưa trở về Phỉ Thúy Nam Uyển, Úc Tử Ân trở về chỗ của mình, tiễn Dịch Khiêm, cô cúi đầu tìm chìa khóa mở cửa từ trong túi xách, thuận thế gọi một cuộc điện thoại cho Tiểu Mễ, giục họ nhanh chóng trở lại.
Chuyện ngày hôm nay cũng không phải là tình cờ, cô cũng không thể đơn thuần cho rằng đây là một việc ngẫu nhiên, giá tiền 100 gram Heroin không thấp, muốn lấy được thứ đồ này cũng không dễ dàng, Lâm Quân Dao có thể sử dụng thứ đồ này để hãm hại cô, hiển nhiên là có âm mưu từ trước.
Xem ra không chỉ đơn thuần là người tình cũ của Đường Minh Lân cô thật đúng là không thể coi thường cô ta!
Trên đường trở về, Dịch Khiêm an tĩnh nhìn thư Cận Vệ gửi đến ipad, trong tin nhắn tất cả đều là tin tức và tài liệu cặn kẽ về người phụ nữ Lâm Quân Dao, chính là thiên kim tập đoàn Lâm thị, to gan mua nhiều ma túy để hãm hại người khác, xem ra không phải là người bình thường.
Trên ghế sau, người đàn ông thu hồi đồ trong tay, miễn cưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, trầm giọng mở miệng: "Văn Khâm."
"Dạ, Boss, có gì phân phó?" Người ngồi chỗ tài xế ngước mắt liếc nhìn kính chiếu hậu, đáp nhẹ.
"Sắp xếp lại tất cả các tư liệu về mảnh đất ở thành Tây, ngày mai tôi muốn xem. Thuận tiện nói với chân bọn họ một tiếng, buổi sáng ngày mai họp."
"Dạ!"
"Còn có. . . . . . tin tức vụ hợp tác sợi quang học với tập đoàn Lâm thị nâng lên chương trình nghị sự, cậu nói một tiếng với người bộ phận lập kế hoạch, tôi tự mình làm hạng mục này, tất cả nhân viên tham dự đều do tôi chọn, bảo bọn họ đem tinh lực đặt ở những hạng mục quý khác."
"Tốt, tôi biết rồi!" Đảo quanh tay lái, xe chậm rãi đi tới hồ Triêu Thánh Sơn.
Trầm mặc một lúc lâu, lúc này Văn Khâm mới tiêu hóa hết mệnh lệnh và nhiệm vụ Boss vừa ra, có chút không hiểu: "Boss, vụ hợp tác với Tập đoàn Lâm thị, hình như không phải hạng mục lớn của quý, sao ngài lại muốn tự mình làm?"
"Tôi muốn gặp lão hồ ly Lâm Toàn Minh một lần." Nghiêng đầu, anh nhìn ngoài cửa sổ đen nhánh, đèn đường hai bên núi sáng rõ xẹt qua tầm mắt, khi anh trầm tĩnh trên sườn mặt mờ tối, "Cậu đừng coi thường ông ta, ông ta không đơn giản như cậu tưởng đâu. Về sau hai nhà hợp tác, cậu nói chuyện với ông ta thì phải cẩn thận chút."
"Dạ, tôi hiểu!" Nên nói cái gì và không nên nói cái gì, trong lòng anh ta rõ ràng, dù nói thế nào thì anh ta đã đi theo bên cạnh anh nhiều năm, cách đối nhân xử thế mặc dù không thể nói là khôn khéo lõi đời nhưng tối thiểu cũng thành thạo.
Xe ngừng lại trước vườn hoa ngoài trời trước cửa biệt thự, bác Khang quản gia đợi ở cửa thấy xe lái tới, nhấc chân đi lên trước, im lặng nhìn về bóng dáng bước xuống từ trong xe, "Tiểu Khiêm, Cận Vệ đã tới."
"Được, tôi biết rồi." Gật đầu một cái, Dịch Khiêm quay đầu nhìn về phía thư ký ở chỗ ngồi tài xế, "Hôm nay khuya lắm rồi, cậu cũng đừng về, ở lại nơi này đi! Vừa lúc Cận Vệ cũng ở đây, có thể tự ôn chuyện."
"Được!" Nếu Boss mở miệng, Văn Khâm cũng không kiểu cách, đáp một tiếng đảo tay lái để lái xe vào nhà để xe.
Trong phòng khách xa hoa sáng ngời, người đàn ông áo đen trên ghế sa lon nhìn bóng dáng tiến vào từ bên ngoài, chậm rãi đứng dậy từ trên ghế, lễ phép gật đầu làm lễ với người vừa vào, "Boss!"
"Ngồi đi!" Khoát tay áo, Dịch Khiêm xoay người ngồi vào ghế sa lon, "Trong khoảng thời gian này, chuyện bên kia thực vất vả cho cậu rồi!"
"Không vất vả, đây là công việc của tôi, cũng là trách nhiệm của tôi." Đợi Dịch Khiêm ngồi xuống, lúc này Cận Vệ mới ngồi xuống, giọng nói u sầu lộ ra tang thương nhàn nhạt và lão luyện.
"Vậy thì tốt! Nếu như quá vất vả, tôi có thể tìm người tới giúp cậu!"
"Hiện tại tạm thời chưa cần dùng, về sau cần, tôi sẽ nói với anh!"
"Ừ!" Đứng lên, Dịch Khiêm dặn dò người giúp việc dọn dẹp phòng khách xong, quay người đi lên lầu.
Dừng xe xong, Văn Khâm bước vào phòng khách, nhìn bóng dáng ngồi trên sofa, không nhanh không chậm đi tới, "Gần đây thế nào? Tôi nghe nói cậu bị một cô gái quấn lấy? Mặt trời có phải mọc từ hướng tây hay không, tuổi cậu đã cao còn có phụ nữ để ý cậu?"
Thật ra thì Cận Vệ cũng không già, người đàn ôn